Vào một ngày cuối năm 1967, giữa cái nắng cháy và tiếng bom đạn dội lửa xuống chiến trường Đồi 724 ở Đăk Tô, Kon Tum, chàng lính trẻ người Mỹ Peter Mathews cúi xuống bên thi thể một chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam vừa ngã xuống. Bên cạnh người lính ấy là một chiếc ba lô hành quân. Khi mở ra, Peter không tìm thấy vũ khí, mà chỉ thấy một cuốn sổ tay nhỏ, bìa bọc nilon cẩn thận.
Lật từng trang giấy hoen màu cát bụi, Peter sững sờ. Dù không biết tiếng Việt, anh vẫn cảm nhận được hơi ấm của một tâm hồn rất đỗi dịu dàng. Qua những nét chữ viết tay nắn nót, những khuông nhạc chép vội, và cả những bức vẽ hoa lá còn dang dở, Peter hiểu rằng người lính đứng ở bên kia chiến tuyến cũng có một cuộc đời, một gia đình và những ước mơ thanh xuân cháy bỏng như chính anh. Anh quyết định giữ cuốn sổ lại, không phải như một chiến lợi phẩm, mà như một sự tôn kính dành cho một linh hồn đồng điệu.Chiến tranh kết thúc, Peter trở về Mỹ, mang theo cuốn sổ về thị trấn Bergenfield, bang New Jersey. Suốt 56 năm sau đó, đất nước Việt Nam đối với nhiều người Mỹ là ký ức của nỗi đau và sự chia rẽ, nhưng với Peter, nó gói gọn trong sự trân trọng đặt trang trọng trên kệ sách. Mỗi lần nhìn cuốn sổ, ông lại tự hỏi: "Người lính năm ấy là ai? Gia đình anh giờ ra sao? Liệu họ có biết anh đã ngã xuống như thế nào?"Thời gian trôi đi, mái tóc Peter đã bạc trắng. Nỗi khắc khoải tìm lại chủ nhân cuốn sổ ngày một lớn dần. Đầu năm 2023, với sự giúp đỡ của truyền thông và các cơ quan chức năng hai nước, điều kỳ diệu đã xảy ra. Danh tính người lính năm xưa được xác định: đó là liệt sĩ Cao Văn Tuất, quê ở xã Kỳ Xuân, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh.Đầu tháng 3 năm 2023, một cuộc hành trình vượt nửa vòng trái đất bắt đầu. Vợ chồng ông Peter Mathews đáp chuyến bay xuống Việt Nam, mang theo kỷ vật nặng tình sâu nghĩa nặng.Tại ngôi nhà nhỏ ở vùng quê Hà Tĩnh, những người đầu hai thứ tóc ôm chầm lấy nhau khóc nghẹn. Ông Peter run run trao lại cuốn sổ tay cho những người thân của liệt sĩ Cao Văn Tuất. Sau hơn nửa thế kỷ lưu lạc qua bao giông bão, những dòng chữ viết đêm Giao thừa nhớ mẹ, những bài thơ dang dở của người lính trẻ cuối cùng đã được về nhà, đặt trang trọng trên bàn thờ hương khói nghi ngút.Cuốn sổ tay ấy không còn là một di vật chiến tranh đơn thuần. Nó đã trở thành chiếc cầu nối thiêng liêng, biến hai người đàn ông từng ở hai đầu chiến tuyến thành những người bạn, và biến nỗi đau của quá khứ thành sức mạnh của sự hòa giải, khép lại vết thương để hướng tới tương lai.