“Cuốn Sổ Tay Đẫm Máu”
Tiếng còi tàu hỏa rú vang xé toạc màn sương đêm tại ga Hàng Cỏ, báo hiệu một chuyến tàu đặc biệt sắp chuyển bánh vào phương Nam. Trên toa tàu chật ních những gương mặt mười tám, đôi mươi, có chàng sinh viên xếp bút nghiên lên đường, có cô thanh niên xung phong tay còn vương mùi lúa mới. Đó là những ngày hè năm 1972, khi cả nước dồn sức cho chiến trường Quảng Trị khốc liệt.
Trong góc toa, ông Thành – khi ấy là một chiến sĩ trẻ của Trung đoàn Thủ Đô – nắm chặt tay người bạn đồng hương tên Nghĩa. Họ không nói gì nhiều, chỉ nhìn nhau qua ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt rực cháy một niềm tin sắt đá. Trong ba lô của mỗi người, ngoài súng đạn và lương khô, còn có một cuốn sổ tay nhỏ chép đầy những vần thơ về Hà Nội, về mẹ, và về hòa bình.
Đến vùng "đất lửa" Quảng Trị, bầu trời không còn màu xanh mà chỉ còn màu xám của khói bom và màu đỏ của lửa đạn. Thành và đồng đội bám trụ trong Thành cổ. 81 ngày đêm ấy, mỗi mét đất đều thấm máu, mỗi viên gạch đều mang hơi ấm của đồng đội. Đêm đêm, dưới hầm hào ẩm ướt, họ chia nhau mẩu lương khô cuối cùng và kể cho nhau nghe về ước mơ ngày chiến thắng. Nghĩa bảo: "Hòa bình rồi, tao sẽ về cày mảnh ruộng của mẹ, còn mày nhớ đi học tiếp để làm kỹ sư xây dựng lại đất nước nhé".
Nhưng chiến tranh không có sự khoan nhượng. Trong một trận đánh ác liệt bên dòng Thạch Hãn, Nghĩa đã ngã xuống khi đang che chắn cho Thành khỏi một quả pháo. Trước khi nhắm mắt, Nghĩa chỉ kịp trao lại cuốn sổ tay đẫm máu cho Thành, mỉm cười yếu ớt: "Sống thay phần tao nhé".
Hòa bình lập lại, ông Thành trở về với những vết sẹo trên da thịt và một khoảng trống trong lòng. Suốt hàng chục năm qua, vào ngày thương binh liệt sĩ, ông lại tìm về bên dòng Thạch Hãn, thả những đóa hoa trắng xuống dòng nước xanh ngắt. Cuốn sổ tay năm xưa giờ đã sờn rách, nhưng những dòng chữ bên trong vẫn vẹn nguyên giá trị.
Ông Thành thường đem cuốn sổ ấy đến các buổi sinh hoạt truyền thống tại trường học. Ông kể cho đám trẻ nghe về những người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất. Ông không kể để gợi lại nỗi đau, mà để thắp lên trong lòng thế hệ trẻ ngọn lửa của lòng biết ơn.
Nhìn những em học sinh chăm chú lắng nghe, ánh mắt lấp lánh sự xúc động, ông Thành hiểu rằng ký ức của mình và đồng đội sẽ không bao giờ mất đi. Những câu chuyện thời hoa lửa ấy chính là nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với tương lai rạng rỡ, nhắc nhở mỗi người rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và hoa của một thời đại rực cháy lòng yêu nước.



