Cuốn Sổ Tay Thơ Giữa Hai Trận Đánh
Cuốn Sổ Tay Thơ Giữa Hai Trận Đánh
Nhân chứng kể: Nhà thơ, Cựu chiến binh Vũ Đình Văn (Sư đoàn 312)
"Đời lính chiến trường ngoài cây súng AK-47, ba lô cóc và chiếc mũ cối, tôi còn có một người bạn tri kỷ là cuốn sổ tay thơ tự đóng bằng những mảnh giấy pelure mỏng dính, bọc ngoài bằng một tấm nilon chống nước xước rách. Giữa hai trận đánh giằng co ác liệt ở cao điểm cánh đồng Chum (Lào), khi tiếng pháo vừa dứt, tôi lại ngồi tựa lưng vào thành công sự ẩm ướt, lôi cuốn sổ tay và mẩu bút chì mộc ra để ghi lại những dòng cảm xúc của mình.
Thơ tôi viết lúc ấy không có những lời lẽ trau chuốt, mỹ miều, chỉ là những câu thơ mộc mạc ghi lại hình ảnh anh em chia nhau nửa mẩu lương khô dính bùn đất, hình ảnh nhành hoa phong lan rừng nở muộn trên nắp hầm chữ A, hay nỗi nhớ da diết dáng hình người mẹ hiền đang ngóng đợi bên bến sông quê. Thằng bạn thân cùng tiểu đội thường ghé đầu vào xem, đọc nhỏ nhẹ từng câu rồi bảo: 'Văn ơi, thơ ông viết hay quá, nghe xong thấy lòng nhẹ bẫng, quên hết cả cái khét của thuốc súng'.
Cuốn sổ tay thơ ấy đã từng bị một mảnh đạn phạt qua, làm rách mất một góc trang bìa và nhuộm đầy những vệt tro xám của bom tọa độ. Nhưng nó chứa đựng tâm hồn, chứa đựng khát vọng hòa bình cháy bỏng của cả một thế hệ sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra trận. Thơ thời hoa lửa là thứ vũ khí tinh thần kỳ diệu, thanh lọc tâm hồn người lính, giúp chúng tôi giữ vững nét nhân văn, lòng nhân ái ngay giữa tâm bão chiến tranh."


