CUỐN SỔ TAY THƠ NƠI CHIẾN HÀO THÀNH CỔ
CUỐN SỔ TAY THƠ NƠI CHIẾN HÀO THÀNH CỔ
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Thắng (Cựu chiến binh Trung đoàn 48, Sư đoàn 320)
"Trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc. Nhưng ngay cả khi tai còn ù đi vì tiếng bom tọa độ, mặt mũi sạm đen vì bụi gạch đổ nát, những người lính sinh viên chúng tôi vẫn không bỏ quên lãng mạn của tuổi trẻ.
Cậu em út trong tiểu đội tôi tên Nam, sinh viên khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà Nội, luôn mang bên mình một cuốn sổ tay nhỏ làm bằng giấy thô bao xi măng. Sau mỗi trận đánh giáp lá cà vây lấn, khi lính địch tạm rút lui, Nam lại chui vào một góc hầm chữ A, dùng mẩu bút chì cụt viết thơ. Những vần thơ viết về hàng cây cơm nguội vàng Hà Nội, về dáng mẹ gầy và về cả nụ cười của cô bạn gái cùng lớp.
Có lần tôi bảo: 'Mày rỗi hơi quá, bom nổ sập hầm đến nơi rồi còn ngồi làm thơ!'. Nam cười, đôi mắt sáng ngời sau lớp kính cận dính đầy bụi bặm: 'Anh Thắng ơi, tiếng thơ của em là để át tiếng bom đấy. Còn biết làm thơ là còn biết mình đang sống và nhất định sẽ chiến thắng để trở về'.
Nam đã ngã xuống bên bờ hào hướng Đông vào một buổi chiều tháng 8 rực lửa, khi tay vẫn ôm chặt khẩu AK. Cuốn sổ tay thơ thời hoa lửa thấm máu của cậu được tôi nghẹn ngào cất vào túi áo ngực. Những vần thơ của người lính trẻ năm ấy đã trở thành khúc tráng ca bất tử, sưởi ấm tâm hồn những người ở lại qua những ngày đông dài của cuộc chiến."


