Cuốn sổ trong ngực áo người liệt sĩ
Cuốn sổ này đồng chí Nguyễn Khắc Hậu dùng để ghi chép ở chiến trường từ năm 1965, đến khi hy sinh vẫn còn trong ngực áo” - Cựu chiến binh (CCB) Vũ Xuân Hà vẫn không khỏi xúc động khi bắt đầu câu chuyện với chúng tôi về liệt sĩ Nguyễn Khắc Hậu...
“Cuốn sổ này đồng chí Nguyễn Khắc Hậu dùng để ghi chép ở chiến trường từ năm 1965, đến khi hy sinh vẫn còn trong ngực áo” - Cựu chiến binh (CCB) Vũ Xuân Hà vẫn không khỏi xúc động khi bắt đầu câu chuyện với chúng tôi về liệt sĩ Nguyễn Khắc Hậu.
Hơn 40 năm trước, Vũ Xuân Hà và Nguyễn Khắc Hậu là hai chiến sĩ trẻ thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 21, Sư đoàn 2, Quân khu 5. Cùng chung những ngày chiến đấu giữa bom đạn của kẻ thù, họ đã có một tình bạn rất đáng trân trọng. Nhưng một người đã vĩnh viễn ra đi. Cất giữ kỷ vật của đồng đội bao năm nay, khi trao cho chúng tôi, CCB Vũ Xuân Hà lại nhớ…
|
CCB Vũ Xuân Hà (người mặc thường phục) trao tặng kỷ vật của liệt sĩ Nguyễn Khắc Hậu cho cán bộ Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Ảnh: Lâm Phú |
Ngày 30-5-1965 chàng thanh niên Nguyễn Khắc Hậu quê ở xã Chi Lăng, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh đang là học sinh lớp 10 trường cấp ba Thuận Thành, Bắc Ninh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Những ngày đầu trong quân đội, Hậu luôn ao ước được vượt đại ngàn Trường Sơn, “làm những con người kết thúc chiến tranh, kết thúc mọi đau thương tang tóc”, cầm súng tiêu diệt quân thù vì đồng bào miền Nam yêu thương. Sau hai tháng huấn luyện ngắn ngủi, đơn vị của Hậu nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam. “Cái đói chưa từng thấy ở Trường Sơn lắm lúc phải lấy củ măng rừng lót dạ, bốn năm ngày không một hạt cơm”, cùng muôn vàn hiểm nguy rình rập vẫn không ngăn nổi bước chân của Nguyễn Khắc Hậu cùng đồng đội.
Vào chiến trường, đơn vị của Hậu sáp nhập vào Sư đoàn 2, Quân khu 5, ngay lập tức họ phải chiến đấu liên miên. “Từng đàn quạ sắt của đế quốc Mỹ ngày đêm bắn phá vào làng mạc của những người dân vô tội, cướp đi sinh mạng của những mảnh đời bất hạnh”. Nhiều người ngã xuống, trong đó có cả những đồng đội của Hậu. “Sự hy sinh đó không phải là mất đi mà chỉ là sự dịch chuyển, trường tồn hiện hữu trong cuộc sống này”. Hậu viết: “Tôi nhớ tới chiếc khăn quàng đỏ của các em thiếu nhi đang in màu trên nền trời xanh biếc. Đấy là những giọt máu đào của các chiến sĩ đã hy sinh để tô thắm cho đàn em nhỏ tương lai và ước hẹn”.
|
Cuốn sổ ghi chép của liệt sĩ Nguyễn Khắc Hậu. Ảnh: Tuấn Tú |
“Ngày 12-5-1966, tôi được vào tổ chức cao nhất tức là Đảng Lao động Việt Nam. Từ đó tôi càng thấy trách nhiệm của mình cao hơn, nặng nề hơn”. Hậu luôn ý thức và hiểu rằng muốn giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, được trở về quê hương đoàn tụ với gia đình chỉ có cách duy nhất là theo cách mạng chiến đấu tới cùng và phải giành được chiến thắng trong cuộc chiến này. “Tuổi tôi còn trẻ, đời còn dài, đường đi cách mạng còn gian nan xa tít. Nhưng dù đến bao giờ chăng nữa cũng theo cách mạng đến cùng. Đến khi nào hòa bình, Tổ quốc được thống nhất lúc đó mới hoàn thành nhiệm vụ của người thanh niên”.
Giữa chiến tranh gian khổ và ác liệt, trong lòng người lính trẻ Nguyễn Khắc Hậu luôn nhớ về quê hương và ngôi trường thân yêu. “Ôi bao nhiêu những hình ảnh tuổi thơ ấu, lúc còn học chơi trong mái trường trung học. Tôi vô cùng nhớ trường, nhớ lớp và muốn một ngày mai tiếp tục đời học sinh của mình”. Yêu quê hương và không một phút giây nào ngừng mong ngày chiến thắng trở về, anh càng hăng say học tập và chiến đấu. Mỗi trận đánh anh đều dũng cảm cùng đồng đội xung phong lên tuyến đầu tiêu diệt quân thù. Ngày 7-11-1966, trong một trận đánh của đơn vị tại Phước Bình, tỉnh Quảng Nam, Hậu bị trúng quả đạn pháo của địch và hy sinh. Tinh thần chiến đấu dũng cảm của Nguyễn Khắc Hậu đã thúc giục đại đội tiếp tục xông lên tiêu diệt địch. Đơn vị đã phát động một phong trào thi đua giết giặc lập công, hành động theo tấm gương liệt sĩ Nguyễn Khắc Hậu. Cuốn sổ ghi chép mà anh luôn mang bên mình theo quyết định của toàn đơn vị, Đại đội 5 đã giữ lại và chuyền tay nhau thay anh viết tiếp những trang còn dang dở…





