CƯỠNG ÉP NGƯỜI BỆNH VÀO TÂN SINH HOẠT
CƯỠNG ÉP NGƯỜI BỆNH VÀO TÂN SINH HOẠT
Từ năm 1969 – 1970, địch tăng cường khủng bố để cưỡng ép chiêu hồi. Tù bình bị đánh đập dã man nên nhiều người bị thương tích và lâm bệnh nặng phải nằm bệnh xá. Sau khi anh em tạm khỏe trở lại, chúng không đưa họ về khu giam cũ mà đưa vào trại Tân sinh hoạt A1 ở gần bệnh xá chúng vừa dựng xong, lấy cớ là xe hư. Anh em tuyên bố về bệnh xá nằm dưới đất chứ không chịu vào A1. Qua nhiều đợt, số anh em đỡ bệnh chúng cho ra về phân khu lên đến 117 người. Anh em đấu tranh không cho địch chở vào trại Tân sinh hoạt, đại diện Bộ Chỉ huy xuống nói là không ép chiêu hồi nhưng chưa có xe, phải gửi tạm vào phân khu Al, khi xe sửa xong sẽ đưa anh em về nơi cũ. Anh em vẫn tiếp tục đấu tranh đến hơn một tháng thì địch nhượng bộ đưa tù binh về phân khu tù binh.
Có thể nói rằng, chiến dịch cưỡng ép chiêu hồi của Mỹ -ngụy với các hình thức tra tấn, hành hạ tù binh rất dã man, đày đọa tù binh đến tận cùng của sự đau đớn về thể xác và khủng bố về tinh thần làm cho một số tù binh hoảng loạn nên cuối cùng chúng cũng đạt được một số kết quả: dựng lên được 10 trại Tân sinh hoạt, lôi kéo “chiêu hồi” 10.973 người trên tổng số hơn 40.000 tù binh tại Trại giam Phú Quốc.
Chúng đã làm hàng ngàn người thiệt mạng, hàng chục ngàn người mang thương tật suốt đời và hơn mười nghìn người đeo đẳng suốt đời nỗi đau khổ mặc cảm về tội lỗi đối với Tổ quốc, với nhân dân.
Đế quốc Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn đã vi phạm những quy định của Công ước Genève năm 1949 về tù binh chiến tranh mà chúng đã tuyên bố tham gia. Nhưng về mục tiêu “chuyển hóa tư tưởng” tù binh như mưu đồ ban đầu thì Mỹ -
Ngụy đã hoàn toàn thất bại. Vì, số tù binh bị cưỡng ép, đánh đập tàn nhẫn bắt buộc tạm thời chấp nhận vào khu Tân sinh hoạt và số tù binh này đa số là dân thường ở vùng địch hay vùng giải phóng bị bắt giam giữ tại trại giam. Còn số người tự nguyện vào Tân sinh hoạt là những tên phản bội, bị anh em khinh rẻ, sợ chết nên bán rẻ danh dự chỉ là số ít.
Mặc dù bị đẩy vào trại Tân sinh hoạt, nhưng rất nhiều tù binh sau đó đã ân hận vì một phút yếu lòng nên đã tìm cách thoát khỏi Tân sinh hoạt, trở lại khu tù binh. Một số anh em vì không tập hợp được lực lượng, tự đấu tranh đơn lẻ nên đã không thành công. Có người vì quá bế tắc nên quyết định tự tử (ở trại Tân sinh hoạt C7, một tù binh đã treo cổ chết bằng một sợi dây kẽm). Riêng tại phân khu C8 anh em biết dùng sức mạnh tập thể, nhờ một số đảng viên sau phút dao động đã tự nhận ra khuyết điểm của mình, đứng ra lãnh đạo tù binh đấu tranh hạ bảng Tân sinh hoạt trở lại là khu tù binh.
Nhìn chung, trong cuộc đấu tranh không cân sức này, tổ chức Đảng lãnh đạo bị tan rã hoặc bị vô hiệu hóa, anh em chủ yếu tự mình chịu đựng và chiến đấu, thiếu sự lãnh đạo và sự hỗ trợ của tập thể, nên bị tổn thất khá lớn, nhất là ở các phân khu chiến sĩ miền Nam, trọng điểm cưỡng ép chiêu hồi của địch.


