Cựu chiến binh

Cựu binh Bùi Văn Bình: "Bảo tàng ông Bình" lưu giữ ký ức thời hoa lửa

Phú Thọ15/12/2025Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu binh Bùi Văn Bình: "Bảo tàng ông Bình" lưu giữ ký ức thời hoa lửa

Trong căn nhà nhỏ rộng chừng 80m² ở khu 3, thị trấn Phong Châu (huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ), cựu chiến binh (CCB) Bùi Văn Bình đã lập nên một “bảo tàng” độc đáo của riêng mình. Ông năm nay ngoài 70 tuổi, mái tóc đã bạc trắng, gương mặt in dấu thời gian nhưng tác phong vẫn nhanh nhẹn, đậm chất người lính năm xưa. Gian phòng khách của ông Bình được bài trí như một phòng trưng bày: hơn 1.500 kỷ vật chiến tranh của 233 người lính qua các thời kỳ được ông sưu tầm và gìn giữ cẩn thận. Những chiếc mũ sắt, bình tông, mảnh bom, vỏ đạn, máy thông tin, cho tới những bộ quân phục đã sờn... tất cả được phân loại, đánh số thứ tự và đặt ngay ngắn trong những tủ kính sạch sẽ. Đó không chỉ là đồ vật vô tri mà với ông, mỗi kỷ vật đều chất chứa cả một câu chuyện hào hùng, một phần máu thịt của lịch sử dân tộc.

Ông Bình nhập ngũ cuối năm 1971 khi tuổi đời vừa đôi mươi, lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Quảng Trị thời kỳ khói lửa ác liệt nhất. Trong câu chuyện với chúng tôi, ông nhiều lần nhắc đến trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Đó là kỷ niệm mà suốt đời ông không quên: “Có những lúc nhớ lại, tôi vừa có thể mỉm cười tự hào, nhưng cũng có khi rưng rưng nước mắt,” ông nói, ánh mắt xa xăm. Giọng người lính già khi trầm khi bổng, như sống lại tuổi trẻ giữa bom đạn. Ông nhớ đồng đội đã nằm xuống, nhớ từng khoảnh khắc sinh tử nơi chiến hào.

Có lần, giữa năm 1972, tổ trinh sát ba người của ông lọt vào ổ phục kích địch tại thôn Long Quang (xã Triệu Trạch, huyện Triệu Phong, Quảng Trị). “Địch xả súng như mưa,” ông Bình kể lại. Hai đồng đội đi cùng ông trúng đạn hy sinh tại chỗ. Bản thân ông cũng bị một mảnh đạn găm vào cánh tay. Trong tình thế hiểm nghèo, ông cắn răng rút chốt lựu đạn ném về phía địch rồi vừa nổ súng yểm trợ, vừa cắm đầu chạy thoát ra khỏi ổ phục kích. Ông được đồng đội đưa về tuyến sau cứu chữa kịp thời. Chiếc máy hút mảnh đạn hiệu YZK-35 do nước bạn viện trợ đã giúp các bác sĩ quân y lấy mảnh đạn ra khỏi tay ông Bình, nhờ đó ông hồi phục nhanh để tiếp tục chiến đấuTrải qua trận tử sinh ấy, chàng lính trẻ càng thêm khắc sâu lời thề “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Sau ngày thống nhất đất nước (1975), CCB Bùi Văn Bình trở về quê hương Phú Thọ mang theo nỗi day dứt khôn nguôi về những đồng đội đã ngã xuống. Ông tâm sự rằng chính ký ức phải chứng kiến đồng đội hy sinh nơi “tuyến lửa” Quảng Trị đã thôi thúc ông bắt đầu hành trình lặng lẽ: lặn lội khắp trong và ngoài tỉnh để tìm kiếm, sưu tầm những kỷ vật chiến tranh của đồng đội. Với ông Bình, đó là cách để tưởng nhớ và tri ân những người anh em đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Ông cẩn thận gặp gỡ từng gia đình liệt sĩ, từng CCB khắp mọi miền, xin lại hoặc tìm mua những vật dụng từng gắn bó với người lính năm xưa. Nhờ tấm lòng và sự kiên trì của ông, bộ sưu tập kỷ vật ngày càng phong phú. Có những kỷ vật được gửi về từ chiến trường xưa, có món đồ gắn với một trận đánh hay một anh hùng cụ thể, tất cả đều được ông ghi chép nguồn gốc tỉ mỉ. Ông Bình trân trọng lau chùi chống gỉ sét cho từng vỏ đạn, nâng niu từng chiếc mũ tai bèo đã bạc màu.

Đối với người cựu binh già, mỗi kỷ vật là một “báu vật vô giá” tái hiện ký ức của một thời hoa lửa hào hùng đã qua. Ông lặng người trước từng di vật vì nó gắn với hình bóng đồng đội, có người còn sống, có người đã nằm lại chiến trường. “Mỗi kỷ vật là một câu chuyện của lớp người đi trước,” ông nói, giọng xúc động. Thời gian dẫu qua đi, nhưng ông tin rằng những kỷ niệm, những hiện vật và anh linh của các liệt sĩ sẽ mãi mãi trường tồn cùng năm tháng, nếu ta biết trân trọng gìn giữ. Chính vì lẽ đó, “bảo tàng ông Bình” của vị CCB Phú Thọ không chỉ là nơi lưu giữ đồ vật, mà còn là nơi lưu giữ tinh thần yêu nước cho thế hệ trẻ. Hằng ngày, ông Bình vẫn mở rộng cửa đón tiếp các đoàn học sinh, thanh niên địa phương tới tham quan. Ông say sưa kể cho các cháu nghe về ý nghĩa của từng món đồ, về sự hy sinh anh dũng của các thế hệ cha anh để giành nền hòa bình hôm nay. Ngọn lửa nhiệt huyết năm xưa qua lời kể mộc mạc của ông đã truyền sang bao đôi mắt trẻ thơ ánh lên niềm tự hào. Câu chuyện và “bảo tàng” của ông Bình là minh chứng sống động rằng lịch sử hào hùng sẽ không bao giờ bị lãng quên, nếu mỗi người chúng ta biết trân trọng và tiếp lửa truyền thống ấy cho thế hệ mai sau.

Nguồn tổng hợp: baophutho.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn