Cựu chiến binh

CỰU BINH IM LẶNG 40 NĂM – CHỈ KHÓC KHI NHẮC MỘT CÁI TÊN

Câu chuyện về một cựu binh gần như im lặng suốt bốn mươi năm sau chiến tranh, chỉ một lần bật khóc khi nhắc đến tên người đồng đội đã hy sinh để cứu ông.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bốn mươi năm sau chiến tranh, ông Lê Văn Định gần như không nói về quá khứ.

Trong các buổi họp cựu binh, khi mọi người kể chuyện, ông chỉ ngồi nghe. Khi được hỏi, ông lắc đầu. Không phải vì quên — mà vì không thể nói.

Chỉ có một cái tên khiến ông không giữ được bình tĩnh.

Tên ấy là Thành.

Năm 1972, trong một trận đánh ở Tây Nguyên, đơn vị ông bị phục kích. Đạn bắn xối xả. Ông trúng mảnh đạn, ngã xuống, không cử động được.

Thành — người đồng đội cùng quê — đã quay lại kéo ông ra.

Một viên đạn trúng ngực Thành.

Anh ngã xuống ngay cạnh ông.

Máu thấm đỏ đất. Thành thở gấp, nói rất khẽ:

– “Định… sống nhé.”

Rồi im lặng.

Ông Định được cứu. Thành hy sinh.

Sau chiến tranh, ông Định trở về quê. Lập gia đình. Làm ruộng. Nuôi con. Nhưng suốt bốn mươi năm, ông không ngủ trọn giấc.

Đêm nào ông cũng mơ thấy câu nói ấy.

Trong một buổi gặp mặt kỷ niệm, khi người dẫn chương trình nhắc đến danh sách liệt sĩ, đến tên Nguyễn Văn Thành, ông Định bật khóc — khóc như một đứa trẻ.

Đó là lần duy nhất ông khóc trước mọi người.

Bởi có những món nợ sinh mạng, không thể trả bằng lời nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn