Cựu chiến binh

Cựu binh kể chuyện một thời hoa lửa trên đất bạn Lào

Kể về một thời hoa lửa trên đất bạn Lào cùng đồng đội, ông Mai Xuân Toản luôn bồi hồi xúc động. Bởi, đó là những ký ức không bao giờ quên, ghi dấu suốt tuổi thanh xuân của ông.

Hưng Yên28/11/2025Thanh tùng (Phường Trà Lý tỉnh Hưng yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu binh kể chuyện một thời hoa lửa trên đất bạn Lào

Những ngày cuối tháng 7, chúng tôi có dịp trò chuyện với ông Mai Xuân Toản, một cựu chiến binh của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Những hồi ức của một thời chiến gian khổ khốc liệt tại chiến trường nước bạn Lào vẫn còn in sâu trong tâm trí của người lính nay đã ngoài thất thập.Mùa hè năm 1963, người thanh niên đầy nhiệt huyết Mai Xuân Toản, quê ở huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) gia nhập quân giải phóng. Chưa đầy 2 năm sau đó, Mai Xuân Toản đăng ký tình nguyện tham gia đi đánh trận ở chiến trường Lào. Và 6 năm chiến đấu ở chiến trường Lào, nay là thị xã Mường Mán thuộc tỉnh Xi-phăng-đon (Lào) đã trở thành những ký ức không bao giờ quên, ghi dấu ấn đậm nét suốt tuổi thanh xuân của anh.Như nhiều cựu chiến binh khác, mặc dù trong căn nhà chẳng có thứ gì giá trị, nhưng bàn thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn được đặt ở một nơi trang trọng nhất. Ông Toản tâm sự, những ngày hè năm 1965, ông đăng ký tình nguyện đến chiến đấu tại Lào và sau đó tham gia vào Trung đội trinh sát tiểu đoàn 3, Trung đoàn 565 mặt trận 968 (Quân khu 4). Khi ấy trong tim chẳng có gì khác ngoài sự ngưỡng vọng Bác Hồ kính yêu và niềm tin vào sự dẫn dắt của Đảng, cộng thêm nhiệt huyết của tuổi trẻ.Xã hội - Cựu binh kể chuyện một thời hoa lửa trên đất bạn LàoBàn thờ của Bác được đặt trang trọng trong nhà ông Toản"Những gian khổ thì đủ cả, nơi chúng tôi đóng quân chỉ có hai mùa là mùa khô và mùa mưa. Mùa mưa thì độ lạnh ở nơi đó khắc nghiệt khó mà tưởng tượng được, đến giờ nghĩ lại vẫn còn thấy ngán. Chiến đấu hồi đó thì tất nhiên hết sức ác liệt, ý nghĩ bản thân có thể sẽ hy sinh bất kỳ lúc nào là nỗi ám ảnh từng ngày. Đã có lúc chiến đấu du kích, tôi thậm chí phải đánh vật giáp lá cà với địch rồi dùng mọi vũ khí từ chân tay cho đến răng miệng với một ý nghĩ duy nhất là kẻ địch chết thì may ra mình mới giữa


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn