Cựu binh kể lại thời khắc lịch sử thống nhất đất nước
cựu chiến binh Nguyễn Gia Vừa đã chia sẻ về thời chiến các em học sinh chăm chú lắng nghe. Năm 1973, ông Vừa là Trung đội trưởng Đội sửa chữa xe tăng thiết giáp, thuộc Tiểu đoàn 3, Lữ đoàn xe tăng 273, Quân đoàn 3.
Trong những năm cuối của cuộc chiến tranh chống Mỹ, Tiểu đoàn của ông Vừa được lệnh vào chiến trường B3 Tây Nguyên. Khi ấy, Miền Bắc chưa kịp chuyển gạo, đạn vào cho các đơn vị nên Tiểu đoàn của ông Vừa phải đi gùi đạn, gùi gạo tiếp tế cho các đại đội trực tiếp chiến đấu.

Trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Quân đoàn 3 được giao nhiệm vụ đảm nhiệm hướng tấn công phía Tây Bắc Sài Gòn. Mục tiêu then chốt lúc đó là đập tan tuyến phòng thủ của địch ở căn cứ Đồng Dù – Củ Chi. Trong trận đánh ấy, đơn vị cũng bị tổn thất nhiều nhưng ông Vừa nhớ mãi hình ảnh của người đồng đội – Nguyễn Văn Đông đã anh dũng hy sinh khi tiến vào cửa ngõ Sài Gòn ngày 29/4/1975.
“Với tôi, mỗi dịp 30/4 về là hình ảnh anh Nguyễn Văn Đông hy sinh khi vẫn ở tư thế lái xe, hai tay cầm chặt tay lái và dải băng đỏ buộc ở cổ tay phải. Chúng tôi khi vào trận chiến đấu cuối cùng mỗi người đều đem cho mình tâm thế chững chạc, đàng hoàng, để vào với đồng bào mình trong đó”, ông Vừa nhớ lại.

Sau khi làm chủ căn cứ Đồng Dù, ông Vừa cùng một đồng chí chính trị viên đại đội trực tiếp làm công tác tử sĩ cho liệt sỹ Nguyễn Văn Đông.
“Trong tâm thức tôi, đồng chí Nguyễn Văn Đông là người bạn thân thiết, lục trong túi áo anh luôn mang trong mình chiếc lược nhỏ và gương bằng lòng bàn tay. Anh là người rất gọn gàng, chỉn chu đầu tóc. Anh và nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh vì độc lập tự do của dân tộc. Công việc hoàn tất cũng là lúc tin thắng trận ùa về, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Khi đó, tôi mới thực sự vỡ òa khi quyết tâm của mình và đồng đội trước trận đánh đã thành hiện thực”, ông Vừa kể.
Ông Vừa cũng chia sẻ thêm, khi biết tin Tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng, Sài Gòn giải phóng, một mình ông ngồi trên tháp pháo xe tăng nghĩ về cha mẹ, quê hương, anh chị em, gia đình, đó là cảm nhận rất gần gũi, ông thấy được sự độc lập, tự do.

Ông Vừa muốn kể ra câu chuyện trên để nhắn nhủ, cha anh đã hy sinh máu xương vì dân tộc, các cháu học sinh phải luôn nỗ lực học tập, trở thành công dân tốt, chinh phục đỉnh cao tri thức, xứng đáng con ngoan, trò giỏi, trở thành người có ích cho đất nước, xã hội.



