Cựu binh Nguyễn Văn Lục – Một bức thư không bao giờ gửi được
Năm 1968, Nguyễn Văn Lục nhận được một lá thư từ quê nhà.
Đó là lá thư của mẹ.
Trong thư, mẹ hỏi bao giờ con về.
Bà kể chuyện quê nhà, chuyện mùa màng và những người hàng xóm.
Đối với người lính ở chiến trường, một lá thư từ quê có giá trị đặc biệt.
Nó nhắc họ rằng phía sau chiến trường vẫn còn một mái nhà đang chờ.
Nguyễn Văn Lục giữ lá thư ấy trong ba lô.
Nhưng chiến tranh không cho ông cơ hội trả lời.
Người đồng đội nhận thư cùng đợt với ông hy sinh trong một trận đánh.
Sau đó, đơn vị phải di chuyển liên tục.
Lá thư được ông giữ lại nhiều năm.
Khi hòa bình trở về, ông tìm lại những kỷ vật cũ.
Trong đó có lá thư đã ngả màu.
Ông đọc lại từng dòng và nhận ra mình đã không bao giờ có cơ hội nói với mẹ những điều muốn nói.
Đây là một trong những điều đau đớn nhất của chiến tranh: có những người ra đi chỉ với một lời hứa “con sẽ về”, nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện.



