Cựu chiến binh

Cựu binh Vũ Duy Tôn: Người lính trở về từ tuyến lửa

Phú Thọ15/12/2025Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu binh Vũ Duy Tôn: Người lính trở về từ tuyến lửa

Một buổi sớm mùa thu tại thành phố Hòa Bình, chúng tôi gặp cựu chiến binh Vũ Duy Tôn trong căn nhà giản dị của ông. Ở tuổi ngoài 70, ông Tôn có dáng người gọn gàng, tác phong chững chạc của một người nhiều năm làm công tác tư pháp. Ít ai biết rằng vị Phó Chánh án Tòa án nhân dân tỉnh Hòa Bình về hưu này từng là một chàng lính trẻ gan dạ, trải qua những tháng năm chiến đấu khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Hôm nay, bên bàn trà ấm nóng, ký ức hào hùng một thời bom đạn lại ùa về qua lời kể trầm tĩnh của người cựu binh “tuyến lửa”. Năm 1971, khi tròn 18 tuổi, Vũ Duy Tôn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau vài tháng huấn luyện gian khổ dưới tán rừng quê hương, anh lính trẻ được biên chế vào Trung đoàn 24, Sư đoàn 324, hành quân vào chiến trường B5 - Bình Trị Thiên khói lửa. Đây là giai đoạn chiến tranh ác liệt: Quân ta tập trung lực lượng giữ vững tuyến Triệu Phong - Quảng Trị trước các cuộc phản kích dữ dội. Ông Tôn nhớ lại những trận mưa bom B52 rải thảm ngày đêm, những người lính trẻ phải chịu đựng thiếu thốn nước uống, lương thực trong hầm hào ngập nước. Thế nhưng, chính tại chiến trường “túi lửa” ấy, tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam càng được tôi luyện. Ông Tôn bồi hồi kể về đêm cuối cùng cố thủ trong Thành cổ Quảng Trị tháng 9/1972. Lực lượng của tiểu đoàn lúc đó chỉ còn lại hơn hai chục chiến sĩ sau nhiều ngày đêm cầm cự. Dưới ánh pháo sáng và trăng mờ, những người lính trẻ đã cùng ngồi bên chiến hào viết lời thề quyết tử lên mảnh giấy chung: “K3 - Tam Đảo còn, Thành cổ Quảng Trị còn, dù phải hy sinh đến người lính cuối cùng!” Lời thề son sắt vang lên giữa tiếng đạn pháo như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả. Quả thật, suốt 81 ngày đêm bom đạn ấy, họ đã chiến đấu quên mình, biến điều tưởng chừng không thể thành có thể chỉ với một mục tiêu: giữ vững Thành cổ, giữ vững lời thề danh dự. Cuối cùng, khi nhận được lệnh rút quân, Vũ Duy Tôn cùng đồng đội còn lại lặng lẽ rời khỏi Thành cổ Quảng Trị vào rạng sáng ngày 16/9/1972.

Ông nghẹn ngào nhớ lại khoảnh khắc rút lui: trên lưng mỗi người lính đều nhẹ bẫng vì không còn tư trang, nhưng trái tim thì nặng trĩu đau thương. Hơn 4.000 đồng đội đã nằm lại trong lòng Thành cổ sau cuộc chiến mùa hè đỏ lửa năm đó. “Tôi là một trong những người rời đi cuối cùng. Phút chia tay chiến trường xưa, chúng tôi đã cúi đầu chào đồng đội lần cuối trong tâm tưởng,” ông kể, giọng khàn đi. Với người chiến sĩ trẻ năm ấy, ký ức về Quảng Trị 1972 trở thành một dấu ấn không thể phai mờ, nhắc nhở ông suốt cuộc đời về giá trị của độc lập, tự do. Chiến tranh kết thúc năm 1975, Vũ Duy Tôn may mắn được trở về quê hương Hòa Bình, mang theo hành trang là bản lĩnh và phẩm chất của “Bộ đội Cụ Hồ”. Không ngủ quên trên chiến công, ông tiếp tục cống hiến trong thời bình với một tâm niệm: phải góp phần “xây lại đất nước đẹp hơn” như lời Bác dạy. Nhờ ý chí và tinh thần kỷ luật vốn có của người lính, ông Tôn đã phấn đấu học tập, trưởng thành trong ngành tư pháp. Từ một cán bộ toà án, ông dần được tín nhiệm giao giữ cương vị Phó Chánh án Tòa án nhân dân tỉnh Hòa Bình.

Dù ở cương vị công tác nào, ông vẫn phát huy phẩm chất anh bộ đội: luôn chính trực, tận tâm bảo vệ lẽ phải và công lý cho người dân. Đồng nghiệp kính trọng gọi ông là “người lính Cụ Hồ trên mặt trận pháp đình”, bởi sự giản dị và tinh thần trách nhiệm sáng ngời ở ông. Giờ đây, khi đã nghỉ hưu, CCB Vũ Duy Tôn vẫn tích cực tham gia các hoạt động truyền thống tại địa phương. Ông thường xuyên đến nói chuyện với học sinh, đoàn viên thanh niên về những trải nghiệm nơi chiến trường xưa. Bằng chất giọng mộc mạc, ông kể cho lớp trẻ về sự khốc liệt của bom đạn, về tình đồng chí đồng đội keo sơn trong chiến hào, và về lý tưởng “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” đã thôi thúc thế hệ cha anh xả thân. “Chúng tôi chiến đấu hy sinh để đổi lấy hòa bình, các cháu hãy trân trọng và gìn giữ lấy hòa bình ấy,” ông nhẹ nhàng nhắn nhủ. Những buổi nói chuyện như vậy luôn lặng đi trong xúc động, để lại trong lòng người nghe niềm biết ơn và lòng yêu nước sâu sắc. Câu chuyện của cựu binh Vũ Duy Tôn - từ một chàng trai tuổi 18 nơi tuyến lửa Quảng Trị trở thành một cán bộ mẫu mực trong thời bình - là tấm gương sáng về nghị lực và lòng yêu nước cho thế hệ trẻ noi theo. Ở ông, ngọn lửa truyền thống luôn rực cháy, soi đường cho lớp con cháu hôm nay tiếp bước. Những năm tháng “hoa lửa” hào hùng mà ông và đồng đội đã trải qua chính là bài học sống động về tinh thần yêu nước, sẵn sàng dấn thân vì Tổ quốc. Ngọn lửa ấy nay được ông trao truyền lại cho thế hệ trẻ bằng cả trái tim người lính. Đó cũng chính là mục đích cao quý của những câu chuyện như của ông Tôn và ông Bình: khơi dậy lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc trong mỗi trái tim người Việt Nam, đặc biệt là lớp trẻ lớn lên trong hòa bình.

Nguồn tổng hợp: thanhtra.com.vn, thinhvuongvietnam.com

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn