Người có công giúp đỡ cách mạng

CỰU BÙI XUÂN SƠN - MƯỜI HAI NĂM TRONG LỬA ĐẠN

An Giang10/12/2025Nguyễn Thị Thúy Vi (Đoàn xã Hòa Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CỰU BÙI XUÂN SƠN - MƯỜI HAI NĂM TRONG LỬA ĐẠN

I. Tình hình chiến tranh – Những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa

Những năm 60 của thế kỷ XX, đất nước Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chiến tranh lan rộng từ Bắc vào Nam, bom đạn cày xới từng cánh rừng, ngọn núi, từng dòng sông, làng mạc. Hàng triệu thanh niên Việt Nam đã gác lại tuổi trẻ, rời mái ấm gia đình để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Trong hoàn cảnh ấy, ông Bùi Xuân Sơn, sinh ngày 01/01/1947, đã sớm bước vào con đường binh nghiệp. Năm 1962, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tham gia quân đội, thuộc Trung đoàn 18A. Đó không chỉ là quyết định của một cá nhân mà còn là tiếng gọi thiêng liêng của non sông trong thời hoa lửa. Chiến tranh lúc ấy không cho phép lựa chọn, chỉ có lòng yêu nước và sự hy sinh vô điều kiện.

II. Tình hình chiến đấu – Gian khổ, mất mát và tinh thần thép của người lính

Từ năm 1964 đến 1975, ông Bùi Xuân Sơn cùng đồng đội hành quân từ Bắc vào Nam, vừa đi vừa chiến đấu suốt 12 tháng trời trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Năm 1968, đơn vị chiến đấu từ Nha Trang và đến năm 1969 tiến về Cù Lao Giêng – Long Xuyên. Tại đây, bộ đội tập kết trong hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề: ăn cá khô, uống nước rừng tự kiếm từ các loại cây, sống giữa đói khát, bệnh tật và bom đạn kẻ thù.

Những trận đánh khốc liệt đã gây tổn thất nặng nề. Có lúc, cả một tiểu đoàn bị tiêu diệt, chỉ còn lại 2 người sống sót. Nhưng dù đau thương, mất mát, người lính vẫn tiếp tục tiến bước. Đơn vị đánh dài ngày đến Tây Ninh, sau đó được lệnh về Xiêm Riệp để củng cố lực lượng. Năm 1970, trung đoàn về Moso bám trụ chiến đấu. Nơi đây, máy bay địch thả bom xuống hang đá, cả bầu trời rực lửa, khiến đất đá rung chuyển, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Sau đó, đơn vị tiếp tục hành quân xuống Hòn Đất nhận nhiệm vụ bảo vệ ông Mười Hồng, rồi vượt biển về Rạch Sỏi. Cuối năm 1974, đóng quân tại Ngọc Hòa – Giồng Riềng, chiến đấu ác liệt rồi về 207, tiếp tục đánh tại Lộ Vòng Cung – Cần Thơ. Trong suốt chặng đường ấy, ông Bùi Xuân Sơn luôn có mặt ở những điểm nóng nhất, không lùi bước trước hiểm nguy.


Sau ngày giải phóng, ông tiếp tục tham gia chiến đấu, được phong Đại đội trưởng, chỉ huy đánh tan tàn dư Pol Pot nổi dậy tại Núi Sam – Châu Đốc. Trận chiến ấy vô cùng khốc liệt, ông bị thương nặng, hy sinh gần như cả một đại đội.Đó là cái giá quá đỗi đau thương của hòa bình.

III. Khi chiến tranh kết thúc – Hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, niềm vui hòa bình không trọn vẹn khi đồng đội đã ngã xuống quá nhiều. Tại sân bay Gia Nóc (Cần Thơ),cả đại đội quây quần ăn chung một bữa cơm mừng chiến thắng, nhưng chỉ còn lại 13 người sống sót. Đó là khoảnh khắc không ai có thể quên – hòa bình hiện hữu giữa những khoảng trống mênh mông của mất mát.

Sau 12 năm quân ngũ, từ 1964 đến 1976, ông Bùi Xuân Sơn ra quân vào tháng 9/1976 tại So E (nay là ấp Kiên Thanh). Suốt quãng đời chiến đấu ấy, ông chỉ có duy nhất một năm 1976 được ăn no, còn lại là những tháng ngày đói khát, gian khổ và cận kề cái chết.

Câu chuyện của ông Bùi Xuân Sơn không chỉ là một hồi ức cá nhân mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ sống và chiến đấu trong thời hoa lửa. Những hy sinh thầm lặng ấy đã viết nên trang sử hào hùng của dân tộc, để hôm nay đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình. Đó là những câu chuyện cần được trân trọng, ghi nhớ và lưu truyền mãi mãi cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CỰU BÙI XUÂN SƠN - MƯỜI HAI NĂM TRONG LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa