CỰU CHIẾN BINH
Cựu chiến binh Lương Văn Tuấn sinh năm 1964 lớn lên giữa mái nhà nghèo nhưng chan chứa nghĩa tình. Tuổi thơ ông in dấu những buổi nhặt củi, cắt cỏ phụ cha mẹ và những đêm nghe radio kể chuyện nơi chiến trường xa xôi. Từ những câu chuyện ấy, trong lòng chàng trai trẻ đã le lói một ước nguyện: khi Tổ quốc gọi tên, mình sẽ sẵn sàng.
Khi đến tuổi thanh niên, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, Lương Văn Tuấn khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, bàn tay mẹ run run nắm tay con, lời dặn của cha như còn vang bên tai: “Đi cho vững — giữ trọn danh người lính.” Bánh xe hành quân lăn đi, phía trước là thử thách, phía sau là quê hương thương mến.
Trên thao trường, những tháng ngày rèn luyện gian khổ đã tôi luyện ý chí kiên cường. Dưới nắng gió khắc nghiệt, mồ hôi đổ thấm từng thớ áo; đêm hành quân xuyên rừng, muỗi vắt và hiểm nguy luôn rình rập. Nhưng tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa: một nắm cơm chia đôi, một tấm áo che mưa — tất cả thắp lên niềm tin vượt khó.
Trong khói lửa chiến đấu, Lương Văn Tuấn nhiều lần đối diện cái chết. Đạn bom xé gió, đất đá tung lên mù mịt; có đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, để lại trong ông nỗi đau lặng thầm và lòng quyết tâm càng thêm sắt đá. Mỗi lần tiễn đưa đồng đội, ông lại tự nhủ phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ, để xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Ngày đất nước yên bình, người lính trở về không mang theo gì nhiều — chỉ có chiếc ba lô cũ, vài vết thương vẫn còn nhức nhối theo thời tiết, và ký ức không thể nào quên. Ông lặng lẽ bắt tay vào cuộc chiến mới: gây dựng gia đình, lao động sản xuất, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, sẵn sàng giúp đỡ bà con những lúc khó khăn.
Dẫu đời sống còn lắm nhọc nhằn, ở cựu chiến binh Lương Văn Tuấn luôn sáng lên sự chân thành, mộc mạc. Ông thường nhắc con cháu phải biết ơn thế hệ đi trước, sống tử tế, chăm chỉ học tập và gìn giữ hòa bình bằng những việc làm cụ thể mỗi ngày.
Cuộc đời của ông là bản tráng ca giản dị mà cao quý: từ người lính kiên trung trong lửa đạn đến người công dân mẫu mực trong đời thường. Thời gian có thể làm bạc mái đầu, nhưng không thể làm phai phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ — kiên định, nhân ái, trọn nghĩa với quê hương, đất nước.



