Cựu chiến binh
CHUYỆN THỜI HOA LỬA Ông nội của bạn cùng lớp với em – ông Nguyễn Ngọc Phái là một cựu chiến binh. Nhìn ông thật oai nghiêm trong bộ quân phục màu xanh làm em thêm yêu quý ông. Trong nhà ông có lưu giữ nhiều bức hình kỷ niệm thời ông còn là lính Pháo binh ở chiến trường phía Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ
Ông nội của bạn cùng lớp với em – ông Nguyễn Ngọc Phái là một cựu chiến binh. Nhìn ông thật oai nghiêm trong bộ quân phục màu xanh làm em thêm yêu quý ông. Trong nhà ông có lưu giữ nhiều bức hình kỷ niệm thời ông còn là lính Pháo binh ở chiến trường phía Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Mỗi lần đến chơi, ánh mắt chúng em lại bị cuốn hút bởi những kỷ vật ấy. Có bức ảnh chụp ông đang chăm chú bên khẩu pháo, gương mặt sạm nắng nhưng ánh nhìn kiên định. Nhìn những bức ảnh ấy, trong lòng chúng em dâng lên bao câu hỏi về một thời chiến tranh gian khổ mà hào hùng.
Nhận ra sự tò mò của chúng em, bằng giọng kể trầm ấm của một người lính đã đi qua bom đạn, ông bắt đầu kể cho chúng em nghe về những năm tháng đói khổ, gian nan nhưng đầy tự hào của đời lính Pháo binh năm xưa. “Lính pháo binh tụi ông không xông lên phía trước như bộ binh, nhưng mỗi lần nổ súng là gánh trên vai sinh mạng của đồng đội.” Ông kể, ngày ấy hành quân kéo pháo vất vả lắm. Khẩu pháo nặng trĩu, đường rừng lầy lội, nhiều đoạn phải tháo từng bộ phận, vừa kéo vừa đẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Đến trận địa rồi lại cắm cúi đào công sự, ngụy trang từng tấm lá, từng ụ đất để tránh máy bay trinh sát của địch. Trước giờ nổ súng, lính pháo binh không được phép sai một li. Từng phần tử bắn, từng tọa độ mục tiêu phải tính thật chính xác, bởi chỉ cần lệch một chút là có thể bắn trúng chính bộ binh của ta đang xung phong phía trước. Ông bảo, có những lúc tay run vì đói, vì mệt, nhưng đầu thì phải tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Cái ăn của người lính ngày ấy thiếu thốn trăm bề. Những bữa cơm vội giữa rừng sâu chỉ có nắm gạo ít ỏi trộn bo bo, sắn khô, ăn chưa kịp no đã phải lên đường. Nước quý hơn cả lương thực, mỗi người chỉ được chia vài lít cho cả ngày dài, vừa để uống cầm hơi, vừa để nấu ăn, có khi còn dành lại rửa vết thương. Suối khe hiếm hoi, tắm giặt trở thành điều xa xỉ. Áo quần bám đầy bụi đỏ Trường Sơn, ướt mồ hôi rồi hong vội bên bếp lửa, phơi khô là mặc lại. Giữa cái đói, cái rét và bom đạn rình rập, những người lính Cụ Hồ vẫn siết chặt tay súng, sẵn sàng ra trận ngay khi có lệnh, không một lời than vãn. “Khi pháo nổ, đất rung lên, tai ù đặc, khói thuốc súng mù mịt. Bắn xong chưa kịp mừng thì lại phải chuyển trận địa ngay, vì địch phát hiện là chúng pháo kích trả đũa liền.”
Ông im lặng một lát rồi nói tiếp, giọng chùng xuống. Có lần, trận địa bị pháo địch bắn trúng, đồng đội ngã xuống ngay bên khẩu pháo còn nóng đỏ. Người hi sinh, người bị thương, nhưng những người còn lại vẫn phải siết chặt tay quay, tiếp tục bắn để bộ binh tiến lên.
Ông nhìn các cháu đang ngồi bên mình, ánh mắt hiền từ mà sâu lắng. Ông chậm rãi nói: “Các cháu sinh ra trong hòa bình, được học hành đủ đầy, có cơm no áo ấm. Còn thế hệ ông ngày ấy lớn lên giữa tiếng pháo, cái đói, cái rét và cái chết luôn cận kề. Điều mà ông và đồng đội mong mỏi nhất chính là để các cháu hôm nay không còn phải cầm súng, không phải sống trong chiến tranh như chúng ông đã từng.”
Ngoài sân, nắng chiều rơi nhè nhẹ, gió khẽ lay tán tre xào xạc. Câu chuyện của người lính pháo binh năm xưa khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn lắng sâu trong lòng người nghe. Đó không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, sống có trách nhiệm, ra sức học tập, rèn luyện nhân cách và cống hiến bằng tri thức, bằng lòng yêu nước, để xứng đáng với những hi sinh lớn lao của các thế hệ cha ông đi trước.


