Cựu chiến binh (3)
NHỮNG CÂU CHUYỆN HOA LỬA
Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những khoảnh khắc đã trở thành vĩnh cửu. Một trong số đó là hình ảnh chiếc xe tăng 390 húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30/4/1975, đánh dấu sự toàn thắng của Chiến dịch Hồ Chí Minh. Phía sau tay lái của "con voi thép" huyền thoại ấy là một con người bình dị nhưng mang trong mình ý chí sắt đá của cả một thế hệ: cựu chiến binh Nguyễn Văn Tập.
Ông Nguyễn Văn Tập sinh năm 1951 tại vùng quê nghèo xã Hoàng Diệu, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương. Năm 1970, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên ấy đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Với đôi bàn tay chai sần và ý chí kiên định, ông được tuyển chọn vào lực lượng tăng thiết giáp – "thép đã tôi thế đấy" của quân đội ta. Ông trở thành thành viên của kíp xe 390 thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203.
Ký ức hào hùng nhất trong cuộc đời ông, cũng là khoảnh khắc làm thay đổi vận mệnh dân tộc, chính là buổi trưa ngày 30/4/1975 định mệnh. Khi đoàn xe tăng của Quân đoàn 2 rầm rập tiến vào Sài Gòn, xe 390 bám sát xe 843 của đại đội trưởng Bùi Quang Thận. Đến trước cổng Dinh Độc Lập, khi thấy xe 843 gặp sự cố tại cổng phụ, một giây phút quyết định đã diễn ra. Trong khoang lái đầy khói thuốc súng và tiếng động cơ gầm rú, ông Tập hỏi gấp: "Thế nào anh Toàn?". Trưởng xe Vũ Đăng Toàn dõng dạc ra lệnh: "Tông thẳng vào!".
Không một chút do dự, ông Tập nhấn ga, điều khiển khối thép nặng hàng chục tấn lao thẳng, húc tung cánh cổng chính Dinh Độc Lập. Tiếng đổ nát của cánh cổng sắt ấy chính là tiếng nấc cụt của một chế độ cũ, đồng thời là lời tuyên cáo dõng dạc trước thế giới về một Việt Nam độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ.
Thế nhưng, điều khiến chúng tôi xúc động hơn cả không chỉ là khoảnh khắc huy hoàng ấy, mà là cuộc đời của ông sau làn khói súng. Năm 1976, người lính ấy lặng lẽ rời quân ngũ với quân hàm Thiếu úy, trở về quê nhà Hải Dương. Ông không chọn những vinh quang hay đãi ngộ đặc biệt, mà bằng lòng với cuộc sống của một người nông dân thuần túy, ngày ngày gắn bó với ruộng vườn, nuôi dạy con cái nên người. Suốt hàng chục năm, rất ít người biết rằng người đàn ông giản dị, hiền lành ấy chính là người đã điều khiển "con voi thép" đi vào lịch sử. Phải đến khi những thước phim của phóng viên Pháp được công bố, cả thế giới mới ngỡ ngàng biết đến danh tính thực sự của kíp xe tăng 390 huyền thoại.
Hành trình của ông Nguyễn Văn Tập là minh chứng rõ nét nhất cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Qua lăng kính của những sinh viên trẻ hôm nay, ông không chỉ là một chứng nhân lịch sử, mà còn là một tấm gương sáng ngời về đức khiêm tốn và lòng yêu nước thầm lặng. Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt, bằng tuổi trẻ của những người đi trước.
Câu chuyện về cuộc đời ông Nguyễn Văn Tập chính là một "câu chuyện thời hoa lửa" sống động nhất dành cho thế hệ trẻ chúng ta. Đó không chỉ là bài học về lòng quả cảm trong chiến đấu mà còn là bài học về đức hy sinh thầm lặng trong thời bình. Qua lăng kính của những người trẻ hôm nay, hình ảnh người lính lái xe tăng 390 sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm bảo vệ và xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu đẹp.



