Bài viết

cựu chiến binh (4)

Thanh Hóa27/01/2026đoàn xã như Xuân (đoàn xã như Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dọc dãy Trường Sơn hùng vĩ đã hình thành một con đường huyền thoại – đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh. Con đường ấy không chỉ được tạo nên bằng đất đá, mà còn được đắp xây bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của hàng vạn chiến sĩ, trong đó có lực lượng Thanh niên xung phong – những con người đã sống và chiến đấu trọn vẹn trong thời hoa lửa.

Thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn phần lớn là những chàng trai, cô gái tuổi đời còn rất trẻ. Họ rời mái trường, rời ruộng đồng, mang theo lý tưởng cao đẹp để ra mặt trận với nhiệm vụ tưởng chừng giản đơn nhưng vô cùng hiểm nguy: mở đường, san lấp hố bom, dẫn xe ra tiền tuyến. Bom đạn có thể cày nát mặt đường ban ngày, thì đêm đến, họ lại lặng lẽ ra vá đường, giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt đoạn.

Giữa muôn vàn gian khổ ấy, câu chuyện về Mười cô gái Thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là điểm nút giao thông chiến lược, nơi địch tập trung đánh phá ác liệt nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Ngày nào nơi đây cũng hứng chịu hàng trăm quả bom, mặt đất rung chuyển, cây cối cháy trụi.

Mười cô gái Thanh niên xung phong, tuổi đời chỉ từ mười bảy đến hai mươi hai, đã ngày đêm bám trụ tại đây. Họ sống trong lán tạm, ăn cơm độn, uống nước suối, nhưng tinh thần luôn lạc quan, yêu đời. Giữa mưa bom bão đạn, các chị vẫn hát, vẫn động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ, với niềm tin giản dị: “Đường thông, xe qua, miền Nam sẽ thắng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn