CỰU CHIẾN BINH – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN BẢY
Đại tá – phi công Nguyễn Văn Bảy, người con trai quê Lai Vung, Đồng Tháp, là một trong những con người như thế. Ông không chỉ là biểu tượng của ý chí “gan không núng, chí không mòn”, mà còn là một câu chuyện nhân sinh sâu sắc về lòng trung thành, sự giản dị và niềm tự hào của một người lính sống hết mình vì đất nước.
Có những con người, dù đã rời xa trận mạc, vẫn để lại trên bầu trời Tổ quốc một vệt sáng không bao giờ tắt. Đại tá – phi công Nguyễn Văn Bảy, người con trai quê Lai Vung, Đồng Tháp, là một trong những con người như thế. Ông không chỉ là biểu tượng của ý chí “gan không núng, chí không mòn”, mà còn là một câu chuyện nhân sinh sâu sắc về lòng trung thành, sự giản dị và niềm tự hào của một người lính sống hết mình vì đất nước.
Sinh ra trong một gia đình nông dân Nam Bộ, Nguyễn Văn Bảy từ nhỏ đã quen với ruộng đồng và những tháng ngày vất vả. Nhưng ngay từ tuổi đôi mươi, ông đã rời mái nhà tranh để bước vào con đường cách mạng. Năm 1954, khi Hiệp định Genève được ký kết, ông tập kết ra Bắc, và chỉ vài năm sau, số phận đưa ông đến với nghiệp phi công – một điều mà chính ông cũng chưa từng nghĩ đến. “Tôi học không giỏi, lại xuất thân nông dân, được chọn làm phi công là may mắn lắm rồi”, ông từng cười hiền như thế. Sự khiêm nhường đó đi theo ông suốt cả cuộc đời.
Trở thành phi công chiến đấu của Không quân Nhân dân Việt Nam, ông điều khiển chiếc MiG-17, một loại máy bay nhỏ, tốc độ không quá nhanh, công nghệ đơn giản hơn nhiều so với máy bay đối phương. Nhưng chính từ sự chênh lệch ấy, Nguyễn Văn Bảy đã trở thành một tượng đài trong nghệ thuật không chiến. Bằng sự linh hoạt, bản lĩnh và “cái gan của người Nam Bộ”, ông đã lập nên 7 chiến công bắn rơi máy bay đối phương, trở thành một trong số ít phi công Việt Nam đạt danh hiệu “Ách tiêm kích” (phi công hạ 5 mục tiêu trở lên).
Điều khiến nhiều người nhớ mãi ở ông không chỉ là tài năng, mà là sự bình dị đáng kính. Sau chiến tranh, ông không làm quan lớn, không nhận vị trí cao. Ông trở về với ruộng lúa, cá rô, bờ mương. Hình ảnh người anh hùng bế thúng cá ra ao, hay xắn quần lội ruộng, đã khiến bao người xúc động. Một đại tá, một phi công huyền thoại, nhưng vẫn chọn sống đời bình dân như bao người nông dân quanh xóm.
Trong những cuộc trò chuyện với lớp trẻ, ông không kể về chiến công trước, mà kể về lòng dũng cảm, tinh thần kiên cường và khát vọng hòa bình. Ông nói: “Bay trên trời bao năm, chỉ mong dưới đất nhà nhà yên vui.” Đó là triết lý của một người từng trải qua chiến tranh, hiểu quá rõ giá trị của cuộc sống thanh bình.
Ngày ông ra đi năm 2019, nhiều đồng đội, nhiều thế hệ học trò đứng lặng. Nhưng có lẽ, di sản lớn nhất mà ông để lại không phải những kỷ lục hay danh hiệu, mà là bản lĩnh của một người lính chân thật, nghĩa tình, sống vì đất nước đến giây phút cuối cùng. Khi nhìn lên bầu trời xanh, người ta vẫn cảm giác như thấy bóng dáng chiếc MiG-17 lượn vòng, và đâu đó vang lên tiếng cười mộc mạc của người phi công năm nào.


