Bài viết

Cựu chiến binh - Bà Nguyễn Thị Tiến

Bà tôi - một nữ cựu chiến binh - đã đi qua thời hoa lửa bằng tất cả sự can trường của tuổi trẻ.

An Giang22/08/2026Khoa Quốc tế - ĐHTN (Khoa Quốc tế - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu lịch sử là những trang sách thấm màu khói lửa, thì bà tôi chính là một dòng chữ lặng thầm nhưng bền bỉ trong trang sử ấy. Là một nữ cựu chiến binh từng đi qua chiến tranh và những năm tháng hậu chiến gian khó, bà không chỉ mang trong mình ký ức về bom đạn, mà còn giữ gìn hình ảnh của một thế hệ phụ nữ Việt Nam mạnh mẽ, giàu đức hy sinh và kiên cường giữa những biến động của thời đại. Trong hành trình tìm hiểu và lan tỏa “Những câu chuyện thời hoa lửa”, tôi may mắn có cơ hội được lắng nghe những câu chuyện từ chính bà tôi - một người phụ nữ thuộc thế hệ đã đi qua chiến tranh, chứng kiến và góp phần làm nên lịch sử bằng sự bền bỉ, kiên cường của mình. Bà tôi sinh ra và lớn lên trong bối cảnh đất nước còn nhiều biến động. Tuổi trẻ của bà gắn liền với những năm tháng chiến tranh kéo dài, khi cuộc sống của người dân luôn trong tình trạng thiếu thốn và bất an. Dù không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng bà cũng như bao người phụ nữ Việt Nam khác đã góp phần vào công cuộc kháng chiến bằng những việc làm lặng thầm mà vô cùng quan trọng: lao động sản xuất, nuôi giấu cán bộ, làm hậu phương vững chắc để người thân yên tâm tham gia kháng chiến, và cùng cộng đồng địa phương bảo vệ làng xóm trong những thời điểm khó khăn nhất. Theo lời bà kể, những năm tháng ấy là chuỗi ngày không dễ dàng. Bom đạn, đói nghèo và nỗi lo mất mát luôn hiện hữu trong cuộc sống thường nhật. Có những đêm cả gia đình phải trú ẩn để tránh bom; có những ngày chỉ có bữa ăn đạm bạc nhưng vẫn phải gắng gượng tiếp tục lao động. Thế nhưng, trong gian khổ, bà và những người phụ nữ cùng thế hệ luôn giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng và tương lai độc lập của đất nước. Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại, bà tôi lại bước vào một “mặt trận” khác - mặt trận của đời sống hậu chiến. Đó là những năm tháng cùng gia đình khôi phục sản xuất, nuôi dạy con cháu, xây dựng lại cuộc sống từ những mất mát do chiến tranh để lại. Sự nhẫn nại, cần cù và tinh thần vượt khó của bà đã góp phần tạo dựng nền tảng cho gia đình ổn định, đồng thời phản ánh hình ảnh chung của người phụ nữ Việt Nam trong giai đoạn đất nước bước ra từ chiến tranh. Điều khiến tôi trân trọng nhất khi lắng nghe bà kể chuyện là sự khiêm nhường và lạc quan. Bà chưa bao giờ nhận mình là người có công lớn, mà luôn cho rằng những gì mình làm chỉ là trách nhiệm tự nhiên của một người dân trong thời chiến. Với bà, được sống trong hòa bình, nhìn thấy con cháu trưởng thành, học tập và cống hiến cho xã hội chính là niềm hạnh phúc lớn nhất. Tấm Huy chương Kháng chiến hạng Nhất bà được trao không chỉ ghi nhận công lao, mà còn lưu giữ cả một thời hoa lửa - nơi người phụ nữ ấy đã dâng hiến tuổi xuân cho đất nước .Là một sinh viên - một người trẻ sinh ra khi đất nước đã yên bình, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình và độc lập khi nghe lại những ký ức ấy. Những “câu chuyện thời hoa lửa” qua lời kể của bà tôi không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử dân tộc, mà còn nhắc nhở tôi về vai trò, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trong việc giữ gìn và phát huy những thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng biết bao hy sinh. Việc ghi lại và lan tỏa những câu chuyện của các nhân chứng lịch sử, đặc biệt là những người phụ nữ âm thầm cống hiến trong chiến tranh và hậu chiến, chính là cách để lịch sử được tiếp nối, để những giá trị tốt đẹp của dân tộc Việt Nam được gìn giữ và truyền lại cho các thế hệ mai sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn