Cựu chiến binh bên nghĩa trang liệt sĩ
Chiều nào ông Trần Văn Hùng cũng ra nghĩa trang liệt sĩ gần làng. Ông đi chậm rãi, tay cầm bó nhang, ánh mắt trầm lặng. Ông không chỉ thắp hương cho người thân, mà còn cho cả những ngôi mộ vô danh. Với ông, họ đều là đồng đội, là những người đã cùng ông đi qua những năm tháng chiến tranh. Có những ngôi mộ không có tên, ông đứng rất lâu, như đang cố nhớ lại một khuôn mặt, một giọng nói nào đó. Có thể ông không nhớ rõ, nhưng ông vẫn thắp nhang, vẫn cúi đầu, như một lời tri ân.
Chiều nào ông Trần Văn Hùng cũng ra nghĩa trang liệt sĩ gần làng. Ông đi chậm rãi, tay cầm bó nhang, ánh mắt trầm lặng.
Ông không chỉ thắp hương cho người thân, mà còn cho cả những ngôi mộ vô danh. Với ông, họ đều là đồng đội, là những người đã cùng ông đi qua những năm tháng chiến tranh.
Có những ngôi mộ không có tên, ông đứng rất lâu, như đang cố nhớ lại một khuôn mặt, một giọng nói nào đó. Có thể ông không nhớ rõ, nhưng ông vẫn thắp nhang, vẫn cúi đầu, như một lời tri ân.
Người trong làng quen với hình ảnh ấy. Họ gọi ông là “người giữ nghĩa tình”.
Với ông, chiến tranh đã qua, nhưng tình đồng đội thì còn mãi. Và nghĩa trang ấy không chỉ là nơi yên nghỉ, mà còn là nơi lưu giữ ký ức của cả một đời người.



