Cựu chiến binh bị nhiễm chất độc màu da cam – Ông Nguyễn Xuân Sáng
Những chàng trai, cô gái ở độ tuổi đẹp nhất trong những năm 1945 đã sẵn sàng vác súng lên vai để bảo vệ Tổ quốc thân yêu. Họ đã hi sinh rất nhiều, hi sinh cả tuổi xuân, ước mơ và hạnh phúc riêng để chúng ta có được cuộc sống yên bình như ngày hôm nay. Người thân của các chiến sĩ đã phải rơi biết bao nước mắt vì mất mát và đau thương. Hôm nay, em muốn kể lại về quãng thời gian làm chiến sĩ của ông em – một người mà em vô cùng yêu thương và kính trọng.
Ông em tên là Sáng, năm nay ông đã hơn 80 tuổi. Mỗi lần kể chuyện chiến tranh, giọng ông chậm lại, trầm hơn. Em thường nghe ông kể rằng ông đã hai lần bị giặc Mỹ bắt. Nghe đến đó, em thấy rất lo sợ và thương ông vô cùng. Nhưng thật may mắn vì trong mỗi lần nguy hiểm ấy, ông đều gặp được những người Việt Nam tốt bụng, dũng cảm giúp đỡ. Họ không hề sợ chết, sẵn sàng hi sinh bản thân để cứu ông trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm. Nhờ vậy, cuối cùng ông đã được cứu thoát, trở về với gia đình.
Ông còn kể rằng, có lần khi ông trốn vào hầm trú ẩn, ông đã tận mắt nhìn thấy rất nhiều người dân vô tội bị giặc bắn chết. Ông đã khóc rất nhiều vì quá thương xót cho họ. Nhưng trong lòng ông vẫn luôn tin rằng cái thiện nhất định sẽ chiến thắng cái ác, và cuối cùng điều đó đã trở thành sự thật. Thế rồi có một lần, trong một trận chiến ác liệt, quân Mỹ đã rải chất độc da cam. Lúc ấy ông đứng ở xa khu trú ẩn nên không kịp tránh và bị nhiễm phải. Em đã hỏi ông rằng khi ấy ông có sợ không. Ông nói rằng lúc đầu ông rất sợ, nhưng rồi ông nghĩ rằng giữ được mạng sống đã là một điều may mắn, vì có nhiều người còn không thể sống sót, có người phải chịu cảnh cụt tay, cụt chân, có người bị liệt cả đời. Vì vậy, ông đã cố gắng sống tiếp đến bây giờ, và ông thấy rất vui vì mình vẫn còn được sống. Khi nghe ông kể đến đây, em thấy thương ông vô cùng và càng yêu ông hơn.
Trong những năm đi chiến đấu, ông đã nhận được rất nhiều huy chương. Thỉnh thoảng ông lại mang ra cho em xem. Những chiếc huy chương đã bạc màu theo năm tháng, không còn sáng bóng như trước. Nhưng trong mắt em, chúng vẫn sáng rực, vì đó là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hi sinh. Lâu lâu, ông lại nhớ đến đồng đội của mình. Mỗi khi như vậy, ông thường lấy những chiếc huy chương ra nhìn thật lâu, vì trong đó có cả huy chương của những đồng đội đã hi sinh để lại. Những chiến sĩ từng cùng ông chiến đấu nay đã ra đi mãi mãi. Tuy những tấm huy chương đã bạc màu, nhưng với ông và cả với em, chúng vẫn luôn sáng lên niềm tự hào. Dù bị nhiễm chất độc da cam, ông vẫn luôn cố gắng sống lạc quan, yêu đời. Điều đó khiến em cảm thấy ông thật mạnh mẽ và kiên cường.
Em cảm nhận được rằng ông vô cùng trân trọng những kỉ vật ấy, bởi đó không chỉ là phần thưởng mà còn là kỉ niệm, là tình đồng đội thiêng liêng. Em cũng cảm thấy rất xúc động và tự hào vì có một người ông như vậy. Mỗi khi nghe ông kể về những lần bị bắt, bị thương và chứng kiến đồng bào mình hi sinh, em càng thương ông nhiều hơn và càng biết ơn những người lính đã chiến đấu để bảo vệ đất nước.
Những lời kể của ông đã thấm sâu vào lòng em và thắp lên trong em một ngọn lửa nhỏ – đó là ngọn lửa của lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc. Em muốn lan tỏa những điều này đến mọi người xung quanh, để ai cũng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao chiến sĩ đã ngã xuống vì Tổ quốc. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan và sống có ích để xứng đáng với những hi sinh to lớn ấy


