Cựu chiến binh: Bùi Công Lý
Cựu chiến binh: Bùi Công Lý Năm sinh: 01/7/1949 Nơi ở hiện tại: xóm 10, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Đơn vị tham gia kháng chiến: c2r4e2f324 Thời gian: tháng 5/1972- 7/1977 Địa điểm: Quảng Trị, thừa Thiên Huế
Những năm tháng chiến tranh khốc liệt ở chiến trường miền Trung, vùng đất Quảng Trị – Thừa Thiên Huế luôn hằn sâu trong ký ức của ông – một người lính kiên cường, gan góc.
Ngày 16 tháng 9 năm 1974, mưa lũ dâng cao, nước ngập lưng chừng những gốc tre. Giữa dòng nước xiết lạnh lẽo, đơn vị ông phải chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt không kém gì bom đạn. Trong trận lũ ấy, bốn người đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại. Sự mất mát ấy như một vết cứa sâu trong tim, theo ông suốt cả cuộc đời.
Cũng trong năm 1974, một lần đơn vị phải vượt sông làm nhiệm vụ. Dòng nước cuồn cuộn chảy, ai cũng lo sợ. Nhiều người thú nhận không biết bơi. Trước tình thế cấp bách, người chỉ huy trẻ tuổi – chính là ông – đã quát lên đầy cứng rắn:
“Ai không biết bơi thì đứng thành một hàng!”
Mọi người lặng im. Rồi ông nói tiếp, giọng đanh lại:
“Không biết bơi thì không thể chiến đấu. Tao bắn chết!”
Lời nói tưởng như lạnh lùng ấy thực chất là mệnh lệnh sinh tử. Sau vài giây im lặng nặng nề, từng người một cất tiếng: “Biết bơi!”
Và cuối cùng, tất cả đều bước xuống sông. Họ không chỉ vượt qua dòng nước, mà còn vượt qua chính nỗi sợ của bản thân để tiếp tục chiến đấu.
Đến ngày 13 tháng 3 năm 1975, trong trận đánh vào Huế – một trận đánh ác liệt góp phần vào chiến dịch giải phóng miền Nam – ông đã bị thương nặng. Một mảnh đạn đã cướp đi cánh tay phải của ông. Máu đổ, đau đớn tột cùng, nhưng ông vẫn sống, vẫn giữ được ý chí của người lính.
Chiến tranh qua đi, ông trở về với cơ thể không còn nguyên vẹn, nhưng tinh thần thì chưa bao giờ gục ngã. Những ký ức về đồng đội đã hy sinh, về dòng lũ năm nào, về lần vượt sông đầy sinh tử và trận đánh ở Huế vẫn luôn cháy bỏng trong ông – như một minh chứng cho lòng dũng cảm, ý chí và sự hy sinh của cả một thế hệ.



