Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Bùi Kim Điều

Cựu chiến binh Bùi Kim Điểu

Đà Nẵng28/12/2025tuổi trẻ Liên Chiểu (Phường Liên Chiểu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

-Tôi là Bùi Kim Điều, sinh năm 1930, hiện sống tại tổ 9, phường Him Lam, thành phố Điện Biên Phủ. Mỗi lần nhớ về những năm tháng chiến đấu, đặc biệt là chiến dịch Điện Biên Phủ, lòng tôi lại dâng lên nhiều cảm xúc khó tả.

-Tôi nhập ngũ tháng 2 năm 1952 và được phân về đơn vị C405 – E165 – Đại đoàn 312, giữ cương vị tiểu đội phó thông tin. Thật vinh dự khi tôi được tham gia trận mở màn của chiến dịch Điện Biên Phủ.

-Đúng 17 giờ 5 phút ngày 13-3-1954, sau hiệu lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, toàn bộ 40 khẩu pháo cỡ nòng từ 75 ly đến 120 ly của ta đồng loạt nhả đạn vào các vị trí quân Pháp ở cứ điểm Him Lam. Khi bộ đội ta xuất kích, tôi biết rằng trận đánh mở màn lịch sử đã chính thức bắt đầu.

-Trận đánh Him Lam kéo dài đến 23 giờ 30 phút cùng ngày thì kết thúc. Đại đoàn 312 của chúng tôi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: tiêu diệt trung tâm đề kháng Him Lam, diệt 300 tên địch, bắt 200 tên khác và thu toàn bộ vũ khí trang bị.

-Sáng hôm sau, 7 giờ 30 phút ngày 14-3-1954, quân địch phản kích nhưng thất bại nặng nề và buộc phải từ bỏ hoàn toàn ý định chiếm lại Him Lam.

-Sau thắng lợi mở màn, đơn vị chúng tôi lại được giao nhiệm vụ tiếp tục bao vây và đánh chiếm đồi Độc Lập. Lúc ấy bom đạn đã phá hủy hệ thống thông tin liên lạc. Trung đoàn (ký hiệu Nam Ninh) gửi xuống 3 tiểu đoàn Nam Kế, Nam Tiến, Nam Thắng một công văn khẩn.

-Tôi còn nhớ như in: Tôi cùng hai đồng chí được giao nhiệm vụ làm giao liên, đưa công văn hỏa tốc. Quãng đường từ trung đoàn xuống tiểu đoàn xa nhất khoảng 3 km, vậy mà chúng tôi phải chạy, phải luồn lách qua các đường giao thông hào. Những đoạn không có giao thông hào, chúng tôi phải khom lưng mà chạy giữa mịt mù khói đạn pháo binh của địch.

-Trên đường đi, hai đồng chí của tôi bị thương, chỉ còn lại một mình tôi tiếp tục nhiệm vụ. Lúc ấy điều tôi lo nhất không phải bom đạn rơi bên cạnh, mà là liệu mình có kịp mang công văn đến cho các tiểu đoàn hay không. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: phải đưa công văn đến nơi bằng mọi giá. Và cuối cùng, tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

-Trận đánh sau đó giành thắng lợi. Ngày 13-5-1954, đơn vị chúng tôi được vinh dự mừng chiến thắng tại Mường Phăng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp chủ trì buổi lễ, trực tiếp khen ngợi và biểu dương thành tích của chúng tôi. Đó là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời quân ngũ của tôi.

Đến giờ, khi đã ngoài chín mươi tuổi, ký ức về trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ vẫn còn nguyên vẹn như vừa mới hôm qua. Đó là những tháng ngày mà tôi không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh Bùi Kim Điều | Câu chuyện thời hoa lửa