Cựu chiến binh

Cựu Chiến Binh - BÙI TRUNG TÍN

Vĩnh Long20/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc những năm ác liệt, biết bao người con đất Việt đã viết nên những trang sử hào hùng bằng chính máu và lòng quả cảm của mình. Trong số đó, hình ảnh người lính Bùi Trung Tín, sinh năm 1956, luôn được đồng đội nhắc đến với sự kính phục và tự hào – một biểu tượng sống cho tinh thần “Còn người, còn trận địa”.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, anh Tín sớm hiểu thế nào là gian khổ, mất mát trong chiến tranh. Khi vừa tròn 20 tuổi, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo lời thề của tuổi trẻ: “Nếu Tổ quốc cần, con xin hiến trọn tuổi xuân này”. Những năm tháng trong quân ngũ, anh cùng đồng đội hành quân qua bao cánh rừng, vượt suối, ăn rau rừng, uống nước suối, đối mặt với bom đạn và cái chết mỗi ngày. Nhưng chưa bao giờ anh chùn bước. Trong một trận đánh ác liệt tại mặt trận miền Nam, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ giữ chốt, ngăn không cho địch tràn lên. Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ liền, khói lửa bao phủ khắp nơi. Trong lúc chiến đấu, một qủa đạn pháo bất ngờ nổ gần vị trí của anh. Mảnh đạn găm vào bụng khiến anh bị thương nặng, ruột lòi ra ngoài. Máu tuôn xối xả, cơn đau như xé nát thân thể. Nhưng trong tiếng đạn rít, anh chỉ nghĩ đến nhiệm vụ – không để chốt bị mất, không để đồng đội hi sinh vô ích. Bằng ý chí phi thường, anh dùng tay mình tự nhét phần ruột bị lòi ra trở lại trong bụng, rồi xé áo buộc chặt vết thương, cắn răng tiếp tục chiến đấu. Mỗi phát đạn của anh là một lần vượt qua giới hạn của con người, là lời khẳng định: “Người lính Việt Nam không bao giờ khuất phục!” Nhờ tinh thần kiên cường ấy, đơn vị của anh giữ vững được vị trí, đẩy lùi quân địch. Khi trận đánh kết thúc, đồng đội phát hiện anh nằm gục bên ụ đất, bàn tay vẫn nắm chặt khẩu súng còn khói. Anh được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Các bác sĩ đã phải chiến đấu giành giật sự sống cho anh suốt nhiều giờ liền. Anh may mắn sống sót, nhưng mang trên mình thương tật suốt đời. Hội đồng giám định sau đó xác định anh bị thương tật 62% – vết thương không chỉ trên thân thể, mà còn hằn sâu trong ký ức của người lính.
Sau ngày hòa bình lập lại, anh Bùi Trung Tín trở về quê hương. Dù mang thương tật, anh vẫn lạc quan, cần cù lao động, tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh địa phương. Anh thường xuyên động viên đồng đội, giúp đỡ gia đình thương binh, liệt sĩ, luôn sống giản dị và nghĩa tình. Mỗi khi nhắc đến quá khứ, ông Tín chỉ mỉm cười hiền hậu: “Ngày ấy, tôi không nghĩ gì nhiều. Chỉ biết rằng, nếu mình còn sống, đồng đội sẽ được cứu, đất nước sẽ được yên bình.” Câu chuyện về cựu chiến binh Bùi Trung Tín không chỉ là ký ức của một thời lửa đạn, mà còn là biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm, của tinh thần “thà hi sinh chứ không lùi bước”. Người lính năm xưa ấy đã góp phần viết nên trang sử bất tử của dân tộc – trang sử về những con người dám sống, dám hi sinh để bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu Chiến Binh - BÙI TRUNG TÍN | Câu chuyện thời hoa lửa