Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Cao Văn Bá

Một buổi chiều cuối hạ, nắng vàng trải dài trên con đường làng Đồng Kỳ. Tiếng đục, tiếng cưa quen thuộc vang lên từ những xưởng gỗ, hòa vào nhịp sống yên bình của một vùng quê trù phú. Trong căn nhà nhỏ ở cuối ngõ, ông Cao Văn Bá ngồi bên chén trà, lặng lẽ nhìn ra khoảng sân trước mặt – nơi lũ cháu đang nô đùa. Ít ai biết rằng, người đàn ông với dáng vẻ hiền hậu ấy đã từng đi qua một thời hoa lửa dữ dội. Ông Bá sinh ra trong một gia đình nông dân, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm

Bắc Ninh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều cuối hạ, nắng vàng trải dài trên con đường làng Đồng Kỳ. Tiếng đục, tiếng cưa quen thuộc vang lên từ những xưởng gỗ, hòa vào nhịp sống yên bình của một vùng quê trù phú. Trong căn nhà nhỏ ở cuối ngõ, ông Cao Văn Bá ngồi bên chén trà, lặng lẽ nhìn ra khoảng sân trước mặt – nơi lũ cháu đang nô đùa. Ít ai biết rằng, người đàn ông với dáng vẻ hiền hậu ấy đã từng đi qua một thời hoa lửa dữ dội. Ông Bá sinh ra trong một gia đình nông dân, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ ông không chỉ có ruộng đồng, mà còn có những lần sơ tán, những đêm trú ẩn dưới hầm khi máy bay địch oanh tạc. Chính những ký ức ấy đã sớm hun đúc trong ông ý chí phải làm điều gì đó cho Tổ quốc. Năm 1970, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Ngày đi, trời trong xanh lạ thường. Ông mặc bộ quân phục còn mới, vai đeo ba lô, bước đi dứt khoát. Mẹ ông đứng ở cổng, mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Bà chỉ nói: “Đi mạnh giỏi, giữ mình, giữ nước.” Câu nói giản dị mà theo ông suốt những năm tháng sau này. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị pháo binh. Công việc của ông là vận hành và tiếp đạn cho pháo – một nhiệm vụ nặng nhọc và nguy hiểm. Những khẩu pháo lớn đặt giữa rừng, mỗi lần khai hỏa là cả mặt đất rung chuyển. Ông còn nhớ lần đầu tiên tham gia chiến đấu. Đêm ấy, bầu trời đen đặc, chỉ thỉnh thoảng lóe lên ánh pháo sáng. Khi lệnh bắn được đưa ra, cả khẩu đội lập tức vào vị trí. Ông cùng đồng đội nhanh chóng tiếp đạn, nạp pháo, rồi lùi ra khi tiếng nổ vang lên chát chúa. “Lúc đó không kịp sợ,” ông kể. “Chỉ biết làm thật nhanh, thật chính xác. Chậm một giây là có thể ảnh hưởng cả trận đánh.” Những ngày sau đó, đơn vị ông liên tục cơ động, thay đổi vị trí để tránh bị phát hiện. Họ hành quân trong đêm, ngủ dưới hầm, ăn vội vàng. Có những hôm vừa ăn xong đã phải chạy vào vị trí chiến đấu. Một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là trận đánh vào năm 1972. Đơn vị ông được lệnh yểm trợ cho bộ binh tiến công vào một cứ điểm quan trọng. Pháo phải bắn chính xác từng tọa độ, nếu sai lệch có thể gây nguy hiểm cho chính quân mình. Trong lúc đang chiến đấu, một quả pháo của địch rơi gần trận địa. Sức ép khiến nhiều người ngã xuống, một khẩu pháo bị hư hỏng. Trong tình thế cấp bách, ông Bá cùng một số đồng đội lao vào sửa chữa, bất chấp nguy hiểm. Ông kể: “Lúc đó chỉ nghĩ nếu pháo không bắn được, bộ binh phía trước sẽ gặp khó. Thế là cứ làm thôi, không nghĩ gì khác.” Sau gần một giờ căng thẳng, khẩu pháo được khôi phục. Những loạt đạn tiếp tục được bắn đi, góp phần quan trọng vào chiến thắng của trận đánh. Nhưng chiến thắng nào cũng có mất mát. Trong trận ấy, một người bạn thân của ông – anh Phúc – đã hy sinh. Người vẫn thường chia nhau từng điếu thuốc, từng ngụm nước, giờ nằm lại nơi chiến trường. Ông lặng lẽ giữ lại chiếc bật lửa của anh như một kỷ vật, mang theo suốt những năm tháng sau này. Năm 1973, ông Bá bị thương trong một đợt phản pháo. Mảnh đạn găm vào vai, khiến ông phải điều trị một thời gian. Nhưng khi vừa hồi phục, ông lại xin trở về đơn vị. “Còn đồng đội, mình không thể ở lại phía sau,” ông nói. Ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông đang cùng đơn vị đóng quân ở miền Nam. Khi nghe tin chiến thắng, cả đơn vị vỡ òa. Có người cười, có người khóc. Còn ông, ông chỉ đứng lặng, nghĩ về những người đã không còn để chứng kiến ngày ấy. Trở về Đồng Kỳ, ông Bá bắt đầu lại cuộc sống từ đôi bàn tay trắng. Ông nối nghiệp gia đình, làm nghề mộc, cần mẫn từng ngày. Những vết thương chiến tranh đôi khi vẫn đau nhức, особенно khi trời trở lạnh, nhưng ông chưa bao giờ để nó làm chùn bước. Ông lập gia đình, nuôi dạy con cái trưởng thành. Trong làng, ông được mọi người quý trọng bởi tính cách hiền lành, chân thật. Ông cũng tích cực tham gia các hoạt động của hội cựu chiến binh, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông thường ngồi bên hiên nhà, nhâm nhi chén trà và kể lại những câu chuyện xưa. Với ông, đó không chỉ là ký ức, mà còn là một phần cuộc đời không thể tách rời. Chiều dần buông, ánh nắng tắt hẳn sau rặng tre. Tiếng cười trẻ nhỏ vang lên trong sân, trong khi ông Bá khẽ mỉm cười. Thời hoa lửa đã qua, nhưng những gì nó để lại – lòng dũng cảm, tình đồng đội, và tình yêu Tổ quốc – vẫn còn mãi trong trái tim người lính già, như một ngọn lửa âm ỉ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn