cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Trọng Cẩm - chiến sĩ Sư đoàn 307- Quân khu 5
Đã nhiều thập kỷ trôi qua nhưng trong trái tim những cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Trọng Cẩm - chiến sĩ Sư đoàn 307- Quân khu 5 từng làm nhiệm vụ quốc tế cao cả trên chiến trường Campuchia vẫn dâng trào bao niềm xúc động xen lẫn tự hào và mỗi khi nhớ về những kỷ niệm của các đồng đội đã từng hy sinh trên đất bạn mỗi dịp ngày 27/7 ( ngày Thương binh liệt sĩ).
Cách đây khoản 45 năm trước tháng 7/1981, Bộ Quốc phòng ra quyết định thành lập Sư đoàn 307 - Sư đoàn chủ lực cơ động của Quân khu 5. Vừa được xếp vào đội hình này, cán bộ, chiến sĩ đã bước ngay vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam Tổ quốc. cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn đáp lời kêu gọi khẩn thiết của Nhân dân Campuchia chống lại họa diệt chủng do bọn Pôn-pốt Iêngxary gây ra, thấm nhuần lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh “Giúp bạn là tự giúp mình”, trong đội hình quân tình nguyện Việt Nam, Sư đoàn 307 đảm nhiệm trên hướng tiến công chủ yếu của Quân khu 5, phối hợp chặt chẽ với lực lượng cách mạng của bạn tiến công, đánh bại quân địch ở địa bàn các tỉnh đông bắc Campuchia, góp phần cứu giúp Nhân dân nước bạn thoát khỏi họa diệt chủng và xây dựng lại cuộc sống hòa bình, ổn định, phát triển.
CCB Chiến sĩ Nguyễn Trọng Cẩm Sư đoàn 307 nhớ lại: “Trên đất bạn, người lính tình nguyện chỉ được dùng 3 thứ: Không khí, nước và củi để nấu ăn. Dù cá dưới sông, trái cây trên đầu có sẵn nhưng ai nấy đều nghiêm khắc với chính mình, chấp hành nghiêm kỷ luật, không được lấy thứ gì. Tại chiến trường trên đất bạn,cán bộ chiến sĩ phải luôn động viên nhắc nhỡ thực hành tiết kiệm, an toàn cho người và vũ khí trang bị, các đơn vị trực thuộc đẩy mạnh tăng gia sản xuất, trồng cây lương thực, rau xanh, chăn nuôi heo, gà… CCB Nguyễn Trọng Cẩm hồi tưởng, ngày ấy, người lính tình nguyện bữa ăn chủ yếu độn mì, cá khô, canh rau rừng, nước mắm gạo rang, sung chát muối chua… Ngày đêm “khuya sương, đạp rắn, cắn mìn”, có thể “chạm tay” vào cái chết bất kỳ lúc nào. Ngay dịp Tết cổ truyền dân tộc, sang lắm cũng chỉ có chút ít thịt hộp, cá muối. “Chia nhau cuộc đời, chia nhau cái chết”, cũng bởi vậy, tình đồng đội sâu nặng như tay chân nối liền.
Chiến đấu trên một chiến trường rừng núi khắc nghiệt, xa quê hương, xa gia đình, ai cũng da diết nhớ quê hương, người thân, bè bạn, đứng trong chiến hào chật hẹp, súng chắc trong tay, chúng tôi kề vai bên nhau, chia sẻ niềm mong ước chiến tranh mau kết thúc, ước mơ ngày đoàn viên cùng gia đình, khát khao sẽ về canh tác cùng với nông dân trên đồng ruộng, cuộc sống thanh đạm trên quê hương thanh bình, tại đất nước quê hương mình.
Có chiến sĩ vận tải cứu thương dẫm trúng mìn của địch phải cưa chân, tháo khớp, có người đã vĩnh viễn ra đi. Người thì bị sốt ác tính, sốt rét rừng hành hạ… Trong khi đó, thuốc men, dụng cụ y tế khan hiếm, quân y chúng tôi phải giặt băng gạc, mài kim tiêm để tái sử dụng, chưng cất dịch truyền từ nước mưa, đường glucôza. Có khi ngay trong ngày lễ, Tết, bàn mổ vẫn làm việc quyết cứu chữa, giành giật sự sống cho thương, bệnh binh. Để anh em yên lòng, các đồng chí quân y sẵn sàng thức trắng đêm xoa bóp làm dịu cơn đau, nhường khẩu phần ăn để giúp các chiến sĩ bị thương nhanh hồi phục…
Có gian khổ, hy sinh mới có được hòa bình, yên vui cho đất nước Campuchia. Chiến tranh đã lùi xa, trở về từ lằn ranh sinh tử, tôi CCB Nguyễn Trọng Cẩm từng sống và chiến đấu trên chiến trường Campuchia luôn đau đáu hướng về những đồng đội còn nằm lại trên đất bạn. Nghĩa tình sâu nặng, thủy chung của những người lính một thời “vào sinh ra tử”, nghị lực sống xứng đáng với quá khứ vinh quang của họ mãi tiếp lửa cho thế hệ cán bộ, chiến sĩ hôm nay học tập và noi theo, để mỗi năm đến dịp ngày TBLS, 27/7 tới càng nỗ lực thi đua “Phát huy truyền thống, cống hiến tài năng, xứng danh bộ đội Cụ Hồ”.
Trở về đời thường, ai trong chúng tôi cũng khó khăn về kinh tế, địa lý xa cách mỗi người ở nhiều tỉnh thành xa nhưng hằng năm cứ đến dịp tháng 7 là chúng tôi liên lạc đồng đội gặp nhau tại Quy Nhơn (Bình Định) nay là Gia Lai, Khánh Hòa và Lâm Đồng, để anh em đồng đội gặp gỡ trao đổi về làm ăn, gia đình, và lưu lại ký ức một thời tại chiến trường Campuchia./.


