Cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Trọng Hựu
Câu chuyện về Nguyễn Trọng Hựu là minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ trong thời bình: kiên cường trong chiến đấu, tận tụy khi trở về, và suốt đời cống hiến cho cộng đồng.

Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê giàu truyền thống cách mạng, Nguyễn Trọng Hựu sớm bước vào cuộc đời chiến đấu khi mới còn rất trẻ. Năm 1965, ông nhập ngũ, bắt đầu hành trình hơn 20 năm chinh chiến qua nhiều chiến trường ác liệt từ Lào, Campuchia đến miền Đông Nam Bộ, rồi tiếp tục tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc. Trong suốt những năm tháng chiến tranh gian khổ, ông đã bốn lần bị thương, sức khỏe suy giảm nghiêm trọng. Nhưng ý chí của người lính không bao giờ lùi bước. Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với thương tật, mang theo tinh thần của người lính Cụ Hồ:
“Thương binh tàn nhưng không phế”.
Trở về đời thường, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn không nghỉ ngơi. Từ năm 1988 đến 2012, ông liên tục được nhân dân tín nhiệm giao nhiều trọng trách: Bí thư chi bộ thôn, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã, rồi Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Hoài Đức. Ở cương vị nào, ông cũng tận tâm, gương mẫu, nói đi đôi với làm. Ông hiểu rõ từng hoàn cảnh trong thôn, đặc biệt quan tâm đến gia đình chính sách, người có công và những hộ khó khăn. Dù mưa gió hay đêm khuya, ông vẫn sẵn sàng đến thăm hỏi, động viên bà con. Những việc làm giản dị ấy đã tạo nên niềm tin và sự gắn bó sâu sắc trong cộng đồng.
Không chỉ chăm lo đời sống tinh thần, ông còn góp phần thay đổi diện mạo kinh tế quê hương. Từ một làng quê nghèo, ông cùng chi bộ đề ra chủ trương phát triển nghề xay xát lúa gạo, hình thành làng nghề Lưu Xá. Nhờ đó, nhiều việc làm được tạo ra, đời sống người dân từng bước cải thiện. Chợ Chiều Lưu Xá cũng dần trở nên nhộn nhịp, thúc đẩy kinh tế địa phương phát triển. Trong công tác Hội, ông cùng đồng đội xây dựng phong trào “Cựu chiến binh gương mẫu”, triển khai mô hình “Ngân hàng bò” giúp nhiều gia đình hội viên thoát nghèo. Những việc làm thiết thực ấy đã góp phần lan tỏa tinh thần đoàn kết và nghĩa tình.
Dù đã ngoài 80 tuổi, ông vẫn không ngừng cống hiến. Ông tích cực tham gia hòa giải mâu thuẫn trong dân, vận động người dân chấp hành chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước. Trong đại dịch COVID-19, ông đi từng ngõ, gõ từng nhà tuyên truyền phòng dịch, vận động ủng hộ hàng tấn lương thực và tiền để giúp đỡ người khó khăn.
Không dừng lại ở đó, ông còn dành tâm huyết biên soạn lịch sử truyền thống của làng Lưu Xá. Ở tuổi xế chiều, ông tự học sử dụng máy tính, miệt mài sưu tầm, viết và hoàn thành cuốn sách gần 400 trang – một công trình ý nghĩa dành cho thế hệ mai sau. Với những đóng góp bền bỉ và thầm lặng, ông được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có danh hiệu “Người tốt, việc tốt” của thành phố Hà Nội. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất chính là sự đổi thay của quê hương và niềm tin yêu của bà con.



