Cựu Chiến Binh "Chế Văn Hồng Ngọc"
Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử dân tộc, có những trang sử được viết nên bằng máu và hoa, bằng những tháng ngày gian khổ nhưng cũng đầy tự hào. Câu chuyện của cựu chiến binh Chế Văn Hồng Ngọc là một minh chứng hùng hồn về "thời hoa lửa", tái hiện ký ức chiến trường Campuchia nơi tình đồng chí, nghĩa đồng bào đã trở thành ngọn lửa ấm áp sưởi ấm những năm tháng khốc liệt.
Tháng 3 năm 1983, người thanh niên Chế Văn Hồng Ngọc (sinh 1964, quê Tiền Giang) hăng hái lên đường nhập ngũ, sau đó sang chiến trường Campuchia, mặt trận 979, công tác tại đoàn 9901 Kampong Speu. Trong làn khói lửa, ông đã trải qua những mảng màu ký ức đối lập: niềm vui ấm áp của tình đồng đội, tình hữu nghị Việt Nam - Campuchia, xen lẫn nỗi đau tột cùng khi chứng kiến đồng đội ngã xuống và nỗi buồn xa xứ. Trở về quê hương vào ngày 30/6/1986 và chọn mảnh đất Trà Vinh (cũ), khóm 5, phường Long Đức(mới) để sinh sống bình dị cùng vợ con. Ông gửi gắm lời nhắn nhủ tâm huyết đến thế hệ trẻ: luôn nỗ lực phấn đấu, noi gương cha ông, tiếp tục xây dựng và phát triển đất nước Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về "thời hoa lửa" vẫn mãi còn đó, nhắc nhở về một thế hệ đã không tiếc máu xương vì hòa bình. Câu chuyện của đồng chí Ngọc là minh chứng sống động cho sự cống hiến thầm lặng và lòng yêu nước bất diệt. Lời khuyên của ông là hành trang quý giá cho thế hệ mai sau, để mỗi người trẻ luôn ý thức được trách nhiệm của mình, tiếp nối truyền thống hào hùng của cha ông, xây dựng một Việt Nam vững mạnh.



