Cựu chiến binh chiến trường K - Hoàng Đức Từ
Tác phẩm viết về câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Đức Từ đã từng tham gia làm nghĩa vụ quốc tế tại chiến trường Cam-pu-chia. Qua lời kể của cựu chiến binh ta hiểu hơn về ranh giới giữa sự sống và cái chết của nhân dân xứ Chùa tháp và cả bộ đội ta khi phải đương đầu với sự tàn bạo của chế độ diệt chủng KHơ-me Đỏ. Sự cống hiến của ông từ chiến trường đến cuộc sống hiện tại cho chúng ta sự khâm phục và càng trân quý hơn với nền hòa bình hiện nay.
Nhân vật lịch sử: ông Hoàng Đức Từ.
Địa chỉ: thôn Đại Sơn, xã Triệu Lộc, tỉnh Thanh Hóa.
Họ tên người viết: Hoàng Thị Sinh – GV Trường THPT Hậu Lộc 4.
Ký sự cuối năm: Câu chuyện của
một cựu chiến binh chiến trường K.
Nhân chứng sống của một thời máu lửa
Hôm nay, một ngày gần cuối năm 2025 âm lịch, tôi có dịp đến thăm ông Hoàng Đức Từ, người lính quê thôn Đại Sơn, xã Triệu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Trước mắt tôi là một người lính đã đi qua “thời hoa lửa”, mang trong mình ký ức không thể nào quên về những năm tháng chiến đấu nơi đất bạn. Sau khi nhập ngũ, ông vào Nam rồi sang Campuchia, tham gia cuộc chiến khốc liệt chống lại tàn quân Pol Pot. Cuộc trò chuyện kéo dài đến quá trưa, và tôi nhận ra rằng, những ký ức của ông không chỉ là chuyện riêng của một người lính, mà còn là tấm gương phản chiếu về chiến tranh, về sự sống và cái chết, về nỗi đau của dân lành.
Cách nhìn về chiến tranh
Ông Từ kể lại, những năm tháng hành quân rạc rài, chui hầm đất ngủ, không biết ngày mai còn sống hay đã nằm lại nơi đất bạn. Nhưng điều khiến ông ám ảnh nhất không phải là những trận đánh, mà là nỗi khốn khổ của người dân Campuchia.
Ông trầm giọng: “Chiến tranh không chỉ là súng đạn. Nó là những làng mạc bị đốt phá trơ trụi, không một bóng người. Nó là những hố bom nước trong vắt nhưng khi lặn xuống lại thấy xương người. Nó là những em bé Campuchia đen nhẻm, gầy trơ xương, không áo quần, lết ven đường xin ăn. Đó mới là sự thật đau lòng nhất.”
Đối với ông, chiến tranh không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai bên, mà còn là bi kịch của hàng triệu dân lành vô tội.
Tâm trạng khi nghĩ lại những ngày tháng ấy
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhớ lại những ngày tháng chiến đấu, ông Từ không còn thấy mình là người hùng, mà chỉ thấy mình may mắn còn sống để trở về. Ông nói: “Tôi may mắn hơn nhiều đồng đội đã nằm lại nơi đất bạn. Nghĩ lại, tôi thấy chiến tranh quá tàn khốc, nhưng cũng dạy cho tôi bài học về sự kiên cường, về giá trị của hòa bình.”
Trong ánh mắt ông, có sự bình thản của một người đã đi qua giông bão, nhưng cũng có nỗi buồn sâu thẳm khi nhớ về những đồng đội không bao giờ trở về.
Đóng góp cho quê hương sau ngày trở về
Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, ông trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ. Không mang thương tật, nhưng mang theo vô vàn ký ức. Ông tham gia công việc ở địa phương, góp sức xây dựng quê hương. Những ngày đồng áng, những buổi họp dân, ông thấy mình vẫn còn hữu ích.
Giờ đây, ông sống trong căn nhà ngói đã hư hại nhiều theo năm tháng. Cuộc sống còn khó khăn, nhưng ông vẫn lạc quan. Ông vẫn làm ruộng, và khi có người mượn thì đi làm thợ nền để kiếm thêm thu nhập. Ông bảo: “Tôi còn sức thì còn làm. Lao động giúp tôi thấy mình vẫn hữu ích. Khó khăn thì ai cũng có, nhưng phải sống lạc quan, không được gục ngã.”
Ngày thường, ông Từ vẫn ra đồng, vẫn hòa mình vào nhịp sống của làng quê. Ông không coi mình là người đặc biệt, mà chỉ là một nông dân bình dị. Nhưng trong sự bình dị ấy, có cả một quá khứ hào hùng, có cả những ký ức đau thương mà ông mang theo suốt đời.
Qua câu chuyện của ông Hoàng Đức Từ, tôi thấm thía rằng những trải nghiệm chiến trường không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là lời nhắn gửi sâu sắc cho thế hệ mai sau. Hòa bình là món quà vô giá, được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người đi trước. Chiến tranh không chỉ hiện diện qua tiếng súng, tiếng bom, mà còn là nỗi khốn khổ dai dẳng của dân lành – những người vô tội phải gánh chịu bi kịch lớn nhất. Con người chỉ thật sự trưởng thành khi biết đứng dậy sau mất mát, vượt qua gian khó để tiếp tục sống và cống hiến. Và hơn hết, mỗi chúng ta cần giữ cho mình một tinh thần lạc quan, sống có trách nhiệm, để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh, những người đã ngã xuống cho tự do và bình yên hôm nay.
Ngồi nghe ông Hoàng Đức Từ kể chuyện, tôi thực sự cảm phục và trân quý. Cách nhìn của ông về chiến tranh không phải là những chiến công, mà là nỗi đau của dân lành, là sự khốc liệt của bom mìn, là ký ức về đồng đội đã ngã xuống. Cuộc sống bình dị hôm nay của ông – một người lính trở về, vẫn làm ruộng, vẫn lao động, vẫn lạc quan – chính là minh chứng cho sức sống kiên cường của một thế hệ.
Trong những ngày cuối năm, câu chuyện ấy như một lời nhắc nhở chính tôi và các bạn trẻ: hãy biết trân trọng hòa bình, sống nhân ái, và giữ gìn ký ức để không bao giờ lặp lại những bi kịch đau thương của chiến tranh.,.



