Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Đặng Đình Thuận

iữa những ngày tháng Tư lịch sử gợi nhắc về một thời “hoa lửa” hào hùng của dân tộc. Chúng em là những học sinh lớp 4A trường Tiểu học Ninh Hòa Trên quê hương Tây Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, đến thăm ông Đặng Đình Thuận là một trong những người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy. Cuộc đời ông là câu chuyện đẹp về một người lính đi qua thời hoa lửa, mang trên mình thương tích chiến tranh nhưng vẫn luôn sống đẹp, sống có ích cho quê hương.

Ninh Bình18/08/2026Đoàn xã Bạch Xa (Đoàn xã Bạch Xa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Đặng Đình Thuận

Ông kể rằng, tháng 7 năm 1968, hòa chung vào khí thế sục sôi của những ngày “cả nước lên đường” chàng thanh niên 17 tuổi đang học lớp 9 lớp toán đặc biệt đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ông được biên chế vào Đại đội 1, Tiểu đoàn 20, Trung đoàn pháo binh 154, Quân khu 3. Vì học giỏi toán ông được huấn luyện làm trinh sát pháo binh, đo đạc và tính toán điểm bắn, xác định tọa độ mục tiêu quân địch, công việc đòi hỏi sự chính xác cao. Tháng 8/1971, đơn vị ông được lệnh lên đường vào Nam. Khi ấy, chiến trường Quảng Trị đang diễn ra vô cùng ác liệt. Những người lính trẻ như ông mang theo balô, súng đạn và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Năm 1972, ông cùng đơn vị tham gia chiến dịch giải phóng Quảng Trị. Đơn vị của ông chiến đấu ở nhiều địa danh ác liệt như Đông Hà, Ái Tử, La Vang, Hải Lăng, Vĩnh Linh. Bom đạn dội xuống suốt ngày đêm. Trên bầu trời là máy bay địch quần thảo, dưới mặt đất là những trận pháo kích dữ dội. Bộ đội phải vừa chiến đấu, vừa đào hầm, bám trận địa và di chuyển liên tục để tránh bom đạn. Có những trận đánh kéo dài hàng giờ liền, cả đơn vị phải nằm dưới hầm sâu giữa tiếng bom rền vang. Có khi vừa ăn vội nắm cơm, chưa kịp nghỉ ngơi thì tiếng còi báo động lại vang lên. Ông Thuận nhớ nhất những ngày chiến đấu ở cửa Tân Lâm cuối tháng 7 năm 1972. Khi ấy, đơn vị của ông đang phối hợp tiến công thì địch bất ngờ phản kích dữ dội. Pháo kích, bom bi, bom tọa độ trút xuống liên tiếp khiến trận địa rung chuyển. Nhiều đồng đội vừa còn trò chuyện cùng nhau, chỉ ít phút sau đã hy sinh.

Trong trận đánh ấy, một quả pháo 105 ly nổ cách ông 1 mét khiến ông bị nhiều mảnh đạn găm vào cơ thể. Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng cùng đồng đội dìu những người bị thương rời khỏi trận địa. Sau đó, ông được đưa về tuyến sau điều trị. Những vết thương chiến tranh đã để lại thương tật suốt đời, nhưng điều khiến ông đau lòng nhất không phải là những mảnh đạn trong cơ thể mà là sự hy sinh của những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị.

Năm 1974 ông xuất ngũ với sức khỏe giảm 61%, thương binh hạng 2/4. Trở về từ chiến trường với thương tật trên cơ thể, ông Thuận không cho phép mình gục ngã trước khó khăn. Sau thời gian điều trị, ông tiếp văn hóa tại Trường Văn hóa Quân khu 3 rồi thi đỗ vào Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, theo học ngành hóa dầu. Những năm tháng trên giảng đường không hề dễ dàng bởi sức khỏe giảm sút, những cơn đau từ vết thương chiến tranh vẫn thường xuyên hành hạ. Thế nhưng, bằng ý chí của người lính, ông luôn cố gắng vượt qua để tiếp tục học tập, rèn luyện.

Sau khi tốt nghiệp năm 1980, ông trở về công tác tại Nhà máy Supe Phốt phát Ninh Bình. Trong suốt nhiều năm làm việc, ông luôn tận tụy, trách nhiệm và được đồng nghiệp quý mến. Đến năm 2005, ông nghỉ hưu, nhưng vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng những việc làm thiết thực.

Khi trở về địa phương, ông Thuận tích cực tham gia các hoạt động xã hội và nhiều năm giữ các cương vị như Bí thư Chi bộ Tổ dân phố Ngô Thượng, phường Tây Hoa Lư. Ông luôn gương mẫu trong mọi công việc, vận động người dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa, giữ gìn an ninh trật tự và giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Ông cũng thường xuyên hỗ trợ các học sinh nghèo vượt khó, vận động người dân tham gia các phong trào của địa phương.

Đặc biệt, ông Thuận rất quan tâm đến việc giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Bác đã đến các trường học Ninh Hòa kể cho học sinh nghe về những năm tháng chiến đấu oanh liệt ở Quảng Trị, về tình đồng đội, về sự hy sinh của những người lính năm xưa. Qua những câu chuyện của ông, chúng em hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay và thêm biết ơn những thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Giờ đây, dù tuổi đã cao, ông Thuận vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, giản dị và nhiệt huyết. Cuộc đời ông là câu chuyện đẹp về một người lính đã đi qua chiến tranh, vượt lên đau thương để tiếp tục cống hiến cho quê hương. Những năm tháng “hoa lửa” của ông sẽ mãi là niềm tự hào của gia đình, của quê hương và là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.

Một số hình ảnh ông Đặng Đình Thuận nói truyện về truyền thống quân đội nhân dân Việt nam tại trường Tiểu học Ninh Hòa nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/4/2025:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn