Cựu chiến binh

Cựu Chiến Binh Đặng Thanh Bình

Chiến tranh đã qua,ký ức ở lại

Thanh Hóa30/01/2026Bùi Lê Hà Vi (Đoàn xã Vạn Lộc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã qua,ký ức ở lại

sau khi chiến tranh lùi xa ,hôm nay chúng em rất hân hạnh khi được gặp lại người lính đã từng tham gia chiến đấu trên chiến trường khốc liệt để giúp chúng ta được sống trong thời bình. Sau bao nhiêu năm người lính ấy trở về cuộc sống bình dị thường ngày nhưng trong ánh mắt ấy vẫn còn đọng lại những kí ức khó phai của một thời bom đạn không quân hàm ,không huân chương trên ngực áo,người lính ấy ngồi trước mặt chúng em với dáng vẻ bồi hồi xúc động khi nhớ về một thời chiến tranh ác liệt đã qua. Và người anh hùng mà bọn em đang nói đến là ông Đặng Thanh Bình đang sinh sống tại thôn Yên lộc ,xã Vạn Lộc,ông là cựu chiến binh đã từng trực tiếp tham gia vào chiến trường ác liệt ,khi được tiếp xúc và trò chuyện với ông chúng em càng thêm nể phục sự dũng cảm và tinh thần yêu nước luôn chảy trong ông

Ông Đặng Thanh Bình sinh năm 1952 quê ông ở thôn Yên Lộc ,xã Vạn Lộc ,tỉnh Thanh Hoá ,ông từng là người lính tham gia chiến tranh chống Mỹ năm 1971 -1972 đây là thời kì “Mỹ tiến hành chiến lược Việt Nam hoá chiến tranh “,một thời kì chiến tranh không chỉ diễn ra ở miền Nam mà còn lan rộng ra miền Bắc với những trận công kích dữ dội với sự công phá của hàng loạt máy bay B-52 đã khiến cho con người phải đối mặt với sự khủng khiếp của chiến tranh hiện đại

Khi biết tin ông Bình khi ấy đang còn là thanh niên 18 tuổi đem cho mình nhiều hoài bão khi ấy ông đã viết tâm thư xin ra chiến trường với tinh thần sẵn sàng hi sinh vì nền độc lập tổ quốc ,quyết đem thanh xuân tuổi trẻ cống hiến cho đất nước ,khi ấy chúng em hỏi ông động lực của ông khi đã quyết định rời quê hương để đi ra chiến trường chiến đấu lúc đấy ông Bình tâm sự với chúng em “khi ấy ông không nghĩ gì hết ông chỉ biết việc ông phải làm bây giờ là ra trận để giữ lại độc lập cho đất nước dù cho ông có thịt nát xương tan cũng một lòng vì đất nước ông cho rằng lúc ấy mình còn trẻ mà không cống hiến thì uổng cho tuổi trẻ này quá có sức mà lại nhìn đất nước đang gặp nạn mà mình lại ngồi im ,vậy thì không được, tội chết ,nước mà mất thì sống cũng như không nên ông quyết đi dù cho người mẹ ở nhà ra sức ngăn cản”. Ngồi với ông được một lúc ông có kể về cuộc sống khó khăn trên chiến trường cái lúc ấy là phải “đi không dấu,nấu không khói mà nói không tiếng” địch cứ từng đợt lại thả bom thật sự lúc ấy ông cũng sợ lắm nhưng đã ra đến đây ông quyết ở lại chiến đấu ,ông bảo hồi đấy đã đói khổ rồi tham gia chiến trường lại càng khổ hơn lương thực cạn dần địch thì cứ hơn tiếng lại thả bom lúc ấy chỉ chăm chăm bảo vệ kho vũ khí để không bị giặc phá huỷ. Tuy cuộc sống trên chiến trường gian khó là thế nhưng vẫn có những kỉ niệm đáng nhớ với những người đồng đội họ khi ấy đều là những người lính trẻ với sự máu lửa nhiệt huyết “quyết đánh cho quân Mỹ tan xác” cũng như tình thần đoàn kết của nước ta với nước bạn Lào cho ta thấy tình đồng chí đồng đội thắm thiết gắn bó của những người lính không chỉ có trong nước mà còn là những nước anh em những “người bạn hàng xóm”của chúng ta. Trong lúc ông kể giọng ông nghe đi mắt ươn ướt khi nhớ lại tuổi trẻ của mình ,”có lẽ điều mà ông cảm thấy đặc biệt nhất là được cống hiến cho tổ quốc để ông trở thành người lính quả cảm và cũng nhờ ra trận ông mới nhận ra tinh thần đoàn kết tình đồng chí đồng đội đã để lại cho ông những kỉ niệm khó quên cho ông”. Cuối cùng những cũng không thể kìm được giọt nước mắt ấy không phải vì buồn vì sợ mà là giọt nước mắt của niềm vui hạnh phúc khi bản thân ông đã góp một phần nhỏ để khiến cho đất nước được sống trong thời bình như ngày hôm nay. Ông cũng đã căn dặn bọn em cũng như thế hệ trẻ tương lai theo câu nói của chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm “ông cha ta đã có công dựng nước ,bác cháu ta phải có công giữ nước” Ông nói “chúng cháu là thế hệ trẻ hãy cố gắng học tập thật tốt sau này công hiến được cho đất nước đừng để những người đã ngã xuống để đem lại cuộc sống bình yên cho chúng ta hôm nay cảm thấy hối hận ,đất nước ta được xây dựng trên bao máu thịt của biết bao anh hùng ,biết bao người lính họ không mong ta đền đáp thứ họ thật sự mong muốn là được nhìn thấy đất nước được phát triển vươn lên ngang với các cường quốc trên thế giới,nên các cháu hãy cố gắng nhé đừng phụ lòng hi sinh của những người lính ấy”

Trở về mỗi đứa chúng em đều mang trong mình những suy tư khác nhau nhưng chung quy lại cũng đều là tinh thần học tập tốt để cống hiến cho đất nước và không phụ lòng ông cha ta cũng như những người lính đã ngã xuống trên chiến trường ,cảm ơn và trân quý sự đánh đổi của của các anh hùng đã mang đến cho chúng em cuộc sống ấm êm như bây giờ. Chúng em mong có thể gặp ông Bình lần nữa để nghe ông tiếp tục kể về “thời hoa lửa” tuy khốc liệt nhưng cũng thật thiêng liêng ,đẹp đẽ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu Chiến Binh Đặng Thanh Bình | Câu chuyện thời hoa lửa