CỰU CHIẾN BINH ĐẶNG THỊ BÉ - NGƯỜI GIAO LIÊN THẦM LẶNG CỦA NHỮNG NĂM THÁNG KHÁNG CHIẾN
CỰU CHIẾN BINH ĐẶNG THỊ BÉ - NGƯỜI GIAO LIÊN THẦM LẶNG CỦA NHỮNG NĂM THÁNG KHÁNG CHIẾN
Cựu chiến binh Đặng Thị Bé, bí danh Bé Vân, sinh năm 1948, là một trong những người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho cuộc kháng chiến của dân tộc. Bà là đảng viên và từng tham gia hoạt động cách mạng trong giai đoạn 1961–1975 với vai trò giao liên, một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trong thời chiến.
Ngay từ khi còn rất nhỏ, bà đã sớm có tinh thần cách mạng. Năm 1961, bà quyết định trốn gia đình để tham gia làm giao liên. Thời điểm đó, trong lực lượng cách mạng không đặt nặng việc học hành hay xuất thân, điều quan trọng nhất là lòng yêu nước và tinh thần sẵn sàng cống hiến. Bản thân bà lúc ấy chưa biết chữ, nhưng chính nhờ tham gia hoạt động giao liên mà bà dần được đồng đội dạy cho biết đọc và biết viết.
Trong suốt những năm tháng hoạt động, bà thường xuyên di chuyển qua nhiều địa bàn để giao nhận hàng hóa, đặc biệt là HUT – tiền phục vụ cho hoạt động cách mạng, một loại hàng hóa rất quý và quan trọng. Công việc giao liên đòi hỏi sự cẩn trọng, bí mật và kiên trì, bởi mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Ban đầu bà cũng cảm thấy sợ hãi, nhưng sau nhiều lần thực hiện nhiệm vụ, bà dần quen với những gian khổ và thử thách của chiến tranh.
Những chuyến đi giao liên thường phải băng rừng, lội sông, chèo xuồng, có khi đi suốt ngày đêm để hoàn thành nhiệm vụ. Tuy vậy, giữa những tháng ngày gian khó ấy vẫn có những khoảnh khắc vui vẻ. Bà và các đồng đội đôi khi cùng nhau hò hát khi chèo xuồng, tạo nên những giây phút ấm áp giữa hoàn cảnh chiến tranh khắc nghiệt. Không chỉ làm nhiệm vụ giao nhận hàng hóa, bà còn tham gia đưa các đoàn quân về nơi tập trung, thậm chí có lúc đưa những lính Mỹ bị bộ đội ta bắt giữ về trại giam.
Chiến tranh cũng mang đến nhiều mất mát. Chồng của bà là một quân y, đã hy sinh trong kháng chiến do sức ép của bom. Bản thân bà trong chiến tranh cũng đã từng bị thương và may mắn được chữa khỏi, hiện nay bà đang được hưởng chế độ thương binh 4/4 theo quy định của Nhà nước.
Sau khi đất nước thống nhất vào năm 1975, khi đã có con, bà nghỉ tham gia hoạt động cách mạng và trở về cuộc sống đời thường. Bà làm công việc tạp vụ, quét dọn tại Ủy ban, tiếp tục đóng góp cho địa phương bằng những công việc giản dị nhưng cần thiết. Đến nay, gia đình bà chỉ còn bà và gia đình người con trai. Những người đồng đội năm xưa hiện đã mỗi người một nơi, tứ phương xa cách, nên dần mất liên lạc, chỉ thỉnh thoảng mới có dịp gặp lại sau nhiều năm.
Dù đã trải qua nhiều khó khăn, gian khổ và mất mát trong chiến tranh, khi nhắc lại những năm tháng ấy, bà Đặng Thị Bé không nói nhiều về nỗi đau. Điều bà nhớ nhiều hơn lại chính là tình đồng đội, những chuyến đi giao liên, những lần chèo xuồng hò hát cùng nhau. Đó là những ký ức đẹp của một thời tuổi trẻ đã gắn liền với lý tưởng và tinh thần yêu nước.
Câu chuyện của cựu chiến binh Đặng Thị Bé – Bé Vân là minh chứng cho sự dũng cảm, kiên cường và hy sinh thầm lặng của những con người bình dị trong chiến tranh, những người đã góp phần làm nên độc lập và hòa bình cho đất nước hôm nay.



