Cựu chiến binh

Cựu Chiên Binh Đặng Văn Béo

Vĩnh Long10/11/2025Trần Đức Huỳnh (Đoàn phường Long Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu Chiên Binh Đặng Văn Béo

Đồng chí Đặng Văn Béo; Quê quán: xã Tập Ngãi, Huyện Tiểu Cần, Tỉnh Trà Vinh. Hiện tại thường trú tại khóm Long Bình, phường Long Đức, tỉnh Vĩnh Long.

Trong ký ức của nhiều thế hệ người Việt, những năm tháng chiến tranh luôn là khoảng trời rực sáng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của những hy sinh không thể đo đếm. Thế hệ thanh niên năm xưa đã bước vào chiến tranh như bước vào một chuyến đi không hẹn ngày trở về, nhưng mang trong tim niềm tin sắt đá rằng Tổ quốc rồi sẽ hòa bình. Ông Đặng Văn Béo, sinh năm 1952, là một trong những nhân chứng sống của thời đại ấy.

Ngày 06/06/1969, khi bao người cùng trang lứa còn đang cắp sách đến trường, thì chàng trai trẻ Đặng Văn Béo khoác ba lô theo tiếng gọi non sông. Ông bắt đầu nhiệm vụ trong cương vị Tiểu đội trưởng y tá thuộc Quân y thị xã Trà Vinh. Công việc của người lính quân y thời chiến không chỉ là băng bó vết thương, mà còn là giữ lại sự sống giữa khói lửa, giữa tiếng đạn réo và tiếng bom nổ rền trời. Có những đêm ông phải chạy băng qua mưa bom chỉ để mang thêm chai nước, cuộn băng hay chỉ để giữ đôi bàn tay đồng đội không lạnh dần đi. Tinh thần ấy – thương đồng đội như ruột thịt – đã nuôi ông lớn giữa chiến tranh.

Tháng 11 năm 1971 đến tháng 10 năm 1974, ông tiếp tục chiến đấu trong đơn vị C511 Trà Vinh với cương vị Tiểu đội trưởng. Ở chiến trường, không có chỗ cho sợ hãi. Người lính chỉ có hai lựa chọn: đứng vững hoặc ngã xuống. Và ông đã chọn đứng vững. Tháng 11 năm 1974 đến tháng 06 năm 1976, ông được phong Chuẩn úy - Đại đội phó C511. Những đơn vị ông tham gia đều thuộc tuyến chiến đấu trọng điểm, nơi mỗi bước tiến lên là một lần thử thách lòng can đảm.

Sau ngày đất nước thống nhất, thay vì trở về cuộc sống bình thường, ông tiếp tục ở lại quân ngũ – tiếp tục xây dựng lực lượng, bồi dưỡng thế hệ kế thừa.

Tháng 07 năm 1976: Học tại Trường Quân chính Quân khu 9; Năm 1977: Giữ chức Đại đội trưởng tại Trường quân sự địa phương; Tháng 12/1977: Đại đội trưởng Đội 1 Cửu Long; Năm 1978: Đại đội trưởng TQSĐP Trà Vinh.

Không chỉ là người lính chiến đấu, ông còn là người thầy quân sự, người truyền lửa, người giữ nếp kỷ cương.

Từ năm 1982, ông được bổ nhiệm Tiểu đoàn trưởng Trung đoàn 890, rồi tiếp tục giữ chức Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 của Trung đoàn này vào năm 1984. Dù trên thao trường hay trong các tình huống huấn luyện căng thẳng, ông luôn nhắc: “Người chỉ huy đi trước, chiến sĩ theo sau. Muốn người ta tin mình, mình phải đi đầu.”

Từ năm1992, ông giữ chức Trung tá - Trưởng ban Dân vận và Tuyên truyền đặc biệt, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Trà Vinh. Ông mang hình ảnh người lính gần hơn với nhân dân, để dân hiểu chiến sĩ, để chiến sĩ yêu dân, để quốc phòng trở thành tấm lá chắn từ lòng dân. Đến tháng 10 năm 2003, ông nhận quyết định nghỉ hưu sau hơn 34 năm cống hiến trọn vẹn.Trong suốt hành trình phục vụ Tổ quốc, ông được Đảng, Nhà nước và Quân đội trao tặng: 02 Huy chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Nhì, hạng Ba; 01 Huy chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất; 03 Huy chương thành công cách mạng trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hạng 1, 2, 3; Huy chương Quân kỳ Quyết thắng 03 Bằng khen; Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng. Những phần thưởng ấy không phải là sự tô điểm cho cuộc đời, mà là lời ghi nhận cho một trái tim trung kiên không đổi.

Ngày hôm nay, mái tóc ông đã bạc, giọng nói trầm hơn, nhưng mỗi khi nhắc lại thời hoa lửa, ánh mắt ông vẫn sáng:

“Chúng tôi ngày ấy ra đi không phải vì danh hay vì tiền. Chúng tôi ra đi để đất nước này được bình yên, để thế hệ hôm nay được sống trọn vẹn hạnh phúc.” Câu chuyện của ông Đặng Văn Béo không chỉ là câu chuyện của một người lính. Đó là câu chuyện của niềm tin, của lý tưởng, của một thế hệ đã sống đẹp hơn tất cả những lời ca ngợi.Và thế hệ hôm nay – những người đang sống giữa hòa bình – có trách nhiệm giữ lấy hòa bình ấy bằng sự tử tế, trách nhiệm và tình yêu đất nước, như ông và bao người lính năm xưa đã từng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn