Cựu chiến binh Đào Văn Hạo (1959-2020)
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có những khoảnh khắc ta chợt dừng lại, lắng nghe những trang sử hào hùng được kể lại từ chính những người đã làm nên lịch sử ấy. Với em, đó là buổi chiều hôm ấy, khi có dịp vào thăm ông bà ngoại với mẹ, được ngồi bên cạnh ông ngoại và nghe ông kể lại nhưng năm tháng chiến tranh. Thời đó, người ta gọi là “Thời hoa
lửa” của chiến tranh. Không khí buổi chiều hôm ấy thật yên ắng, khác
hẳn với những câu chuyện ông kể. Ông ngoại tôi, với mái tóc đã bạc trắng và ánh
mắt sâu thẳm, bắt đầu như thể đang kéo tôi trở về một không gian khác, nơi tiếng
bom đạn át đi cả tiếng mẹ gọi. Ông kể về những ngày đầu của cuộc kháng chiến,
khi tổ quốc còn non trẻ phải đối đầu với những kẻ thù hung hăng. Ông không kể
về những chiến công vang dội trên bản đồ lịch sử mà kể về những điều rất đỗi đời
thường nhưng lại thấm đẫm sự hi sinh. Những đêm hành quân dưới mưa rừng giá
rét, những bữa cơm đạm bạc,...Những câu chuyện được ông kể rất chi tiết và thấm
đẫm tình cảm.
Kỉ niệm khiến em nhớ nhất là khi được nghe ông kể về kỷ luật sắt đá nhưng
tình đồng đội lại vô cùng âm áp. Ông kể về một người bạn của ông trong chiến
khu khi ra sát cánh cùng nhau tiến công, người bạn của ông bị trúng đạn và ông
đã phai bỏ súng xuống để lao tới đỡ bạn. Nói tới đây, cổ ông bỗng nghẹn lại,
khuôn mặt bỗng nặng trĩu. Ngập ngừng một lúc, ông lại kể về những ngày phải
chia nhau liều thuốc cuối cùng để giữ lấy tính mạng. Và một lời thề khiến em cảm
thấy vô cùng tự hò khi là cháu của ông là “Trung với đảng, hiếu với dân” không
chỉ là khẩu hiệu mà là mệnh lệnh khắc sâu trong tim, là động lực để ông và mọi
người ngày đêm chiến đấu để bảo vệ tổ quốc và hướng về ngày thống nhất non
sông.
Ngồi nghe những lời kể mộc mạc mà chân thật ấy, em không khỏi kính phục,
xót xa, biết ơn ông và những người đã phải đổ xương đổ máu để hi sinh. Thời
chiến tranh mà ông kể lại không phải là những trang sách khô khan, mà là máu
và nước mắt, là sự đánh đổi của cả một thế hệ. Em vô cùng kính trọng và biết ơn
những người chiến sĩ đã đánh đổi cả thanh xuân, tuổi trẻ thậm chí cả máu xương
để đất nước có một nền hòa bình mà chúng em đang thụ hưởng.
Cái thời "hoa lửa" ấy đã tôi luyện nên những con người giản dị, kiên cường,
luôn đặt lợi ích tập thể lên trên hết. Nhìn ông ngoại bây giờ, với cuộc sống bình
yên bên gia đình, em mới thấu hiểu sự quý giá của hai tiếng "hòa bình". Sự bình
yên ấy không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng, lớn
lao của cha anh.
Buổi nói chuyện với ông ngoại hôm ấy đã để lại trong em một dấu ấn không
thể phai mờ. Em càng thêm trân trọng những gì mình đang có: được cắp sách đến
trường, được sống trong ngôi nhà ấm áp, được tự do phát triển tài năng. Em tự
hứa với lòng mình phải học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và ý chí để xứng đáng
với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh. Những câu chuyện về “Thời hoa lửa”
ấy không chỉ là bài học lịch sử, mà còn là ngọn lửa truyền thống sục sôi trách
nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay



