Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Cựu chiến binh Đào Văn Non (Tư Non) - Người chiến sĩ quân y hai lần bắn rơi máy bay

Sinh năm 1941 tại xã Nhị Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, Đào Văn Non lớn lên trong một gia đình nông dân giàu truyền thống cách mạng. Gia đình ông có 10 anh em, trong đó 7 người tham gia cách mạng và 3 người đã hy sinh. Mẹ ông được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng ngay từ đợt đầu. Lớn lên giữa không khí sục sôi của phong trào kháng chiến, chàng trai Tư Non sớm tham gia các hoạt động: đốn tre vót chông, làm liên lạc, mang cơm tiếp tế cho bộ đội. Năm 20 tuổi, ông chính thức tham gia cách mạng với nhiệm vụ tải thương ở đội du kích xã Nhị Bình.

Hải Phòng03/08/2026Phường Trung An (Phường Trung An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Đào Văn Non (Tư Non) - Người chiến sĩ quân y hai lần  bắn rơi máy bay

năm 1962, sau khi tốt nghiệp khóa đào tạo y tá cấp tốc loại giỏi, ông về công tác tại Quân y huyện Châu Thành. Đầu năm 1964, ông được cử đi học lớp đào tạo y sĩ, rồi tiếp tục theo học và đậu bằng Quân y sĩ hạng xuất sắc. Năm 1971, ông được cử đi học Đại học Y khoa và nhận bằng Bác sĩ hạng ưu. Trong suốt những năm tháng ác liệt của chiến tranh, ông luôn trong tư thế “thầy thuốc - chiến sĩ”. Ông trực tiếp mổ thành công hơn 300 ca thương binh, đào tạo hàng chục y tá giỏi phục vụ kháng chiến. Nhiều lần, ông lấy thân mình che đạn cho thương binh trong lúc phẫu thuật giữa bom đạn.

Nhưng điều khiến tên tuổi ông trở thành huyền thoại chính là hai lần dùng súng bộ binh bắn rơi trực thăng địch. Lần thứ nhất, vào khoảng cuối năm 1970, khi ông đang đưa một đồng chí thương binh đi xây dựng căn cứ tại xóm Rượu, xã Hữu Đạo, huyện Châu Thành Nam thì bất ngờ gặp địch. Một chiếc trực thăng hạ độ cao, quạt rơm rạ, lá khô bay mù mịt. Ông dùng khẩu carbin M2 đón đầu, ước chừng đúng tầm thì nổ một loạt đạn. Chiếc trực thăng bỗng quay ngang rồi rơi xuống ruộng. Lần thứ hai, vào một buổi sáng đầu năm 1971, ông đang ở phòng mổ của Quân y huyện Châu Thành Nam (đóng tại xã Bàn Long). Lúc này trong phòng mổ chỉ có mình ông, vừa làm thầy thuốc vừa làm bảo vệ cho gần 10 thương binh. Khi hai chiếc trực thăng từ căn cứ Đồng Tâm bay lên, một chiếc hạ độ cao rà sát ngọn cây, quạt sập chòi lá có thương binh ẩn nấp. Không để chúng có cơ hội tấn công, ông liều mình dùng khẩu AK siết cò. Chiếc trực thăng không kịp cất lên, chúi luôn xuống ruộng. Theo một số tài liệu, ông đã bắn rơi tổng cộng 3 chiếc trực thăng và tiêu diệt 15 tên Mỹ - ngụy.

Tháng 5 năm 1971, ông được điều về làm Trưởng Bệnh xá 3 của Tỉnh đội Tiền Giang. Đến năm 1974, ông tốt nghiệp bác sĩ và được bổ nhiệm làm Trưởng Quân y Thành đội Mỹ Tho. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông cùng đồng đội ra tiếp quản Bệnh viện Ban dã chiến. Sau đó, ông làm Trưởng bệnh xá Sư đoàn 8 rồi Chủ nhiệm Quân y của sư đoàn. Cuối năm 1993, ông giữ chức Hiệu phó Trường Hậu cần - Kỹ thuật Quân khu 9, phụ trách Khoa Y. Năm 1998, ông nghỉ hưu với quân hàm Thượng tá.

Ở tuổi 84, dù mái tóc đã bạc, nhưng phong thái và giọng nói của ông vẫn còn hào sảng. Điều đặc biệt trong căn nhà của ông là lá cờ Đảng và cờ Tổ quốc được sơn đỏ tươi trên bàn thờ Tổ quốc – biểu tượng cho lòng yêu nước và niềm tự hào của một người lính suốt đời gắn bó với cách mạng. Dù ở bất kỳ cương vị nào, thời chiến hay thời bình, ông đều hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho tinh thần “thầy thuốc - chiến sĩ” – vừa cứu chữa đồng đội, vừa sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc đến hơi thở cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn