Cựu chiến binh Điện Biên Phủ kể nhiệm vụ giao liên hỏa tốc trong trận đồi Độc Lập
Cựu chiến binh Bùi Kim Điều kể lại nhiệm vụ giao liên hỏa tốc trong trận đánh Chiến dịch Điện Biên Phủ tại Đồi Độc Lập. Khi hệ thống liên lạc bị gián đoạn bởi bom pháo, ông được giao mang công văn khẩn từ sở chỉ huy đến các tiểu đoàn đang chiến đấu cách đó vài kilômét. Trên đường làm nhiệm vụ, hai đồng đội của ông bị thương, nhưng ông vẫn một mình tiếp tục vượt qua làn đạn để chuyển mệnh lệnh kịp thời. Nhờ những chuyến giao liên hỏa tốc như vậy, thông tin chiến trường được đảm bảo, giúp các đơn
Trong ký ức của cựu chiến binh Bùi Kim Điều, người từng là Tiểu đội phó thông tin thuộc Đại đoàn 312 tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, trận chiến ở Đồi Độc Lập là một kỷ niệm không thể nào quên.
Sau khi quân ta mở màn chiến dịch và giành thắng lợi ở cứ điểm Him Lam, đơn vị của ông tiếp tục được giao nhiệm vụ bao vây, tiến công đồi Độc Lập – một cứ điểm quan trọng trong hệ thống phòng thủ của quân Pháp. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Pháo binh hai bên dội xuống liên tục, đất đá tung lên mù mịt, chiến hào nhiều nơi bị phá hủy khiến hệ thống thông tin liên lạc giữa các đơn vị bị gián đoạn.
Trong tình thế khẩn cấp ấy, Trung đoàn phải gửi một công văn hỏa tốc xuống ba tiểu đoàn đang trực tiếp chiến đấu với ký hiệu: Nam Kế, Nam Tiến và Nam Thắng. Nhiệm vụ đưa công văn này được giao cho ông Bùi Kim Điều cùng hai đồng đội.
Quãng đường từ sở chỉ huy trung đoàn đến các tiểu đoàn có nơi xa tới khoảng 3 km. Đó không phải là con đường bình thường mà là chiến trường đang ngập trong khói lửa. Ba người lính giao liên phải chạy men theo giao thông hào, khi có hào thì bò, khi không có thì khom lưng chạy giữa làn đạn pháo đang nổ dồn dập. Mỗi bước đi đều có thể đối mặt với cái chết.
Trong lúc làm nhiệm vụ, hai đồng đội đi cùng ông không may bị thương bởi đạn pháo. Trên chiến trường chỉ còn lại một mình ông tiếp tục mang công văn khẩn. Khi ấy, trong đầu ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất: nếu chậm trễ, mệnh lệnh sẽ không kịp đến các đơn vị và có thể làm lỡ thời cơ chiến đấu.
Ông vừa chạy, vừa luồn lách qua các đoạn hào, vượt qua những khoảng trống đầy nguy hiểm. Khói thuốc súng và tiếng nổ làm rung chuyển cả chiến trường. Nhiều lần bom pháo nổ rất gần, đất đá văng tung tóe, nhưng ông vẫn ôm chặt công văn trong tay và tiếp tục lao đi.
Sau khi vượt qua quãng đường đầy hiểm nguy, ông đã kịp thời chuyển công văn đến các tiểu đoàn theo đúng yêu cầu của chỉ huy. Nhờ vậy, mệnh lệnh chiến đấu được truyền đạt nhanh chóng, giúp các đơn vị phối hợp nhịp nhàng trong trận đánh.
Nhiệm vụ hoàn thành, người lính giao liên lúc ấy mới cảm nhận rõ những vết thương và sự kiệt sức của mình. Có lần, sau khi đưa được công văn đến sở chỉ huy, ông ngất lịm đi vì mất nhiều máu. Nhưng điều khiến ông lo lắng nhất trong suốt hành trình không phải là vết thương, mà là nỗi sợ không kịp đưa mệnh lệnh đến chiến trường.
Với ông Bùi Kim Điều, đó là một trong những ký ức sâu đậm nhất của cuộc đời người lính. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống trên mảnh đất Điện Biên năm ấy, còn ông may mắn sống sót để chứng kiến ngày đất nước hòa bình và sự đổi thay của chiến trường xưa.
Khi nhớ lại câu chuyện ấy, ông luôn nhắc rằng chiến thắng không chỉ đến từ những trận đánh lớn, mà còn từ những bước chân thầm lặng của những người lính giao liên, những con người đã chạy giữa bom đạn chỉ để một mệnh lệnh được truyền đi kịp thời.



