Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Đinh Văn Khánh người con thương binh từ mặt trận Vị Xuyên Hà Tuyên nay là Tỉnh Tuyên Quang trở về bài viết đời lính chiến

Ninh Bình24/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vạn Thắng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vạn Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1983 bác vừa 19 tuổi, đang đi học nghề thì được gọi đi tuyển nghĩa vụ quân sự và xung phong. Đi tuyển và trúng ngay. Sang đầu năm 1984, bác cùng đội lên đường nhập ngũ vào sư đoàn 433 ở Hải Hưng. Sau đó sau ba tháng huấn luyện thì chuyển đơn vị mới ở Bắc Quang Hà Giang vào đại đội 18. Thông tin trung đoàn 153, sư đoàn 356 quân khu hai và huấn luyện chiến đấu. Vào đầu tháng 7 năm 1984, cấp trên có lệnh quân Trung Quốc ồ ạt sang xâm lược nước ta, biên giới rất căng thẳng, bác cùng đoàn lên đường ngay

Cuộc chiến hai bên rất ác liệt và sáng ngày 12 tháng 7 năm 1984 bên địch chết rất nhiều và bên ta cả tiểu đoàn hy sinh, cả cùng các đơn vị khác cũng đều thiệt hại nhiều. Trận ấy bác liên lạc thông tin cho hỏa lực đê ca dét nên được may mắn hơn. Sau trận tháng 7 được sư đoàn khác thay thế nên bác được về hậu cứ nghỉ ngơi và huấn luyện tiếp

Đến tháng 10 năm 1984, tình hình biên giới lại căng thẳng và bác nó cùng đoàn đi chiến đấu. Trận ấy bác được điều lên thông tin liên lạc cho cối 60 bộ binh ở e ba cao sáu 85 lúc ấy bác gọi là vội thế kỷ vì địch bắn pháo nhiều mà đá thành vôi. Địch tổ chức hết cuộc tấn công này đến đợt khác. Lúc ấy các xạ thủ cối bi thương cả, không có người bắn. Thấy tình hình gấp quá, bác xin các đồng chí cho vừa bắn vừa thông tin liên lạc. Vì mải mê chiến đấu, bác đã bị một mảnh pháo cắm vào môi và chấn thương sức ép nên ngấp lịm đi. Quân địch vẫn tràn lên,

Vừa lúc quân chi viện của ta đã tới, họ vừa chiến đấu vừa đưa chúng tôi bị thương xuống chỗ hầm rời để chú chúng tôi xuống núi về viện. Quên ba quân khu ba. Ở viện một thời gian, tôi thấy khỏe hơn và lên xin viện trưởng cho tôi về đơn vị đi phòng thủ các trận khác vì ước mơ của tôi là muốn trở thành sĩ quan quân đội lâu dài. Nhưng khi khám sức khỏe lại thì cấp trên trả lời sức khỏe của tôi không đảm bảo được nữa. Tôi rất buồn. Và cuối năm 1987 tôi được giao quân về quê hương sản xuất. Tôi được tặng thưởng một huy chương chiến sĩ vẻ vang, một kỷ niệm chương chiến đấu của sư đoàn 3561 kỷ niệm chương của mặt trận vị xuyên. Hiện tại tôi được hưởng trợ cấp thương binh. Tôi luôn rèn luyện và làm một cựu chiến binh gương mẫu, động viên con cháu lên đường bảo vệ tổ quốc

Và phấn đấu lao động xây dựng gia đình cũng như quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh hơn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn