Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH ĐỖ VĂN AN

Vĩnh Long25/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình nông dân thuần hậu, tuổi thơ của Đỗ Văn An sinh năm 1959 gắn liền với con sông nhỏ, những buổi theo cha ra đồng và tiếng võng ru của mẹ mỗi tối. Những năm tháng chiến tranh kéo dài, tiếng máy bay gầm rú, tiếng còi báo động, những lần sơ tán đã sớm in sâu trong ký ức cậu bé An — để rồi lớn lên, khát vọng được khoác áo lính phục vụ Tổ quốc trở thành niềm tự hào và cũng là trách nhiệm.

Cuối năm 1978, đơn vị của anh được lệnh lên đường làm nhiệm vụ ở tuyến biên giới Tây Nam. Những trận đánh khốc liệt, những cánh rừng rậm rạp, những đêm phục kích im lìm đến nghẹt thở đã rèn luyện người lính trẻ trở nên bình tĩnh trước hiểm nguy. Có lần, trong một trận đánh ác liệt, An bị sức ép đạn pháo hất văng xuống hố bom. Dù bị thương, anh vẫn cố gắng bò lên, cùng đồng đội giữ vững trận địa cho đến khi tiếp viện tới. Sau trận ấy, An được đồng đội gọi vui là “người không chịu ngã”.

Nhưng chiến tranh không chỉ có hào quang chiến thắng. Nó còn là những đêm dài nhớ nhà, là giây phút chứng kiến đồng đội ngã xuống, là sự day dứt khi nhìn lại bức thư chưa kịp gửi. Mỗi lần nhận được thư mẹ, An lại lặng đi: “Ở nhà vẫn ổn, con cứ yên tâm hoàn thành nhiệm vụ”. Chính những dòng chữ run rẩy đó đã cho anh thêm sức mạnh.Khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, anh trở về địa phương với vết thương vẫn còn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Không lâu sau, anh lập gia đình, bắt tay vào dựng xây cuộc sống mới. Những năm đầu gian khó: ruộng đất khô cằn, con còn nhỏ, thu nhập bấp bênh. Nhưng với bản lĩnh người lính, anh không nản chí. Ban ngày làm ruộng, tối học thêm kỹ thuật trồng lúa, chăn nuôi; mạnh dạn áp dụng giống mới, cải tạo vườn tạp. Nhờ sự chịu khó, kinh tế gia đình dần khá lên.Những buổi kể chuyện truyền thống ở trường học, anh luôn giản dị nói với thế hệ trẻ:

“Chiến tranh đã lùi xa, điều quý nhất hôm nay là hòa bình. Các cháu hãy học thật tốt, sống có trách nhiệm — đó cũng là cách tri ân những người đã ngã xuống”.Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, vết sẹo chiến tranh vẫn còn trên vai, nhưng ánh mắt của cựu chiến binh Đỗ Văn An vẫn ấm áp, hiền hậu. Anh tự hào vì đã sống trọn một thời tuổi trẻ giữa “hoa lửa”, và càng trân trọng hơn những ngày bình yên hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn