Cựu chiến binh

Cựu Chiến Binh Đoàn Sỹ Hinh

CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ “THỜI HOA LỬA”

Thanh Hóa10/02/2026Nguyễn Quỳnh Anh (Đoàn Xã Vạn Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà thơ Tố Hữu từng viết: “ Chín năm làm một Điện Biên / Nên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng”. Có những người lính đi qua chiến tranh không chỉ bằng sức mạnh, lòng kiên trì, gan dạ mà còn là tình đoàn kết, tình yêu thương quê hương đất nước cùng nỗi căm thù những kẻ xâm lược đã dày xéo lên dân tộc biết bao năm. Có những người đã mang thei khát vọng, niềm tim rực cháy mà hoà mình vào đất mẹ, hi sinh cống hiến tất cả cho Tổ quốc. Những người lính may mắn trở về vào ngày hoà bình mang theo kí ức về những người đồng đội luôn sống mãi, tiếp tục về xây dựng quê hương thay cho cả phần những người đã nằm xuống trong chiến tranh. Hôm nay, buổi thăm Cựu chiến binh Đoàn Sỹ Hinh với 75 năm tuổi Đảng đã mang đến cho em vô vàn cảm xúc. Hơn hết là nỗi xúc động và lòng tự hào tha thiết.

Ông Hinh sinh năm 1931 tại thôn Lộc Tiên, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hoá. Ông kể rằng ông nhập ngũ từ năm ông 19-20 tuổi. Ông ở Sư đoàn 308, Trung đoàn 102, Tiểu đoàn 79, Đại đội 277. Ông tham gia cả 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mĩ ở ngoài Bắc. Cuộc đời chiến đấu của ông đã lập được rất nhiều chiến công. Ông từng là Tiểu đội trưởng, Tham mưu trưởng Trung đoàn…Ông là 24 cán bộ đầu tiên đi xây dựng binh chủng, khi có tên lửa ông cũng là những người đầu tiên đi xây dụng binh chủng tên lửa. Ông cũng có tham gia Bộ tư lệnh xe tăng. Ông Hinh là một trong những chiến sĩ trực tiếp tham gia vào cuộc chiến giải phóng Sầm Nưa Thượng Lào, chiến dịch Điện Biên Phủ cùng vô số trận đánh lớn nhỏ khác. Khi vào chiến trường ông luôn dũng cảm xông pha, mang trong mình ngọn lửa niềm tin rực cháy. Ở cái tuổi thanh xuân 19 20 tuổi ông đã cống hiến hết cho Tổ quốc, với một trái tim nồng nàn không tiếc bất cứ điều gì.

Ông kể rằng lúc ra đi có ông và 4 người bạn nữa nhưng đến ngày hoà bình chỉ còn ông trở về. Từng kí ức, kỉ niệm như những thước phim tua ngược trong đầu người chiến sĩ đã gần cả trăm tuổi. Kỉ niệm đáng nhớ nhất của ông được kể lại trong niềm xúc động, ông kể rằng “ Khi tôi đi đánh trận đánh đầu tiên thì cả đơn vị thất thủ, từ cán bộ đến trưởng đoàn trở xuống đều chết hết, vài ngày sau tôi lần mò được về nhà”. Cú sốc đầu tiên không khiến ông gục ngã mà càng khiến ông căm hận kẻ thù, ông lại lên đường tiếp tục. Trong các trận đánh nổi tiếng ông đều nhận được những chiếc Huy chương quý giá – biểu tượng cho bao nhiêu mồ hôi, máu và nước mắt cùng sự dũng cảm gan dạ của ông Đoàn Sỹ Hinh.

Khi được hỏi về cuộc sống ngày kháng chiến, ông kể rằng lúc đi chỉ có bộ quần áo vải nâu, nửa năm mới được một bộ đồ. Ăn uống khổ cực chỉ có rau có cà, thức ăn nhờ vào nhân dân giúp đỡ. Ông ra đi chỉ mang theo một trái tim rực lửa niềm tin. Ông Hinh từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên mình, từng hành quân trong mưa bom bão đạn, từng đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Thế nhưng vượt lên hết thảy ông vẫn tin rằng chiến đấu là vì độc lập, tự do của Tổ quốc, rồi có ngày đất nước sẽ hoà bình.

Ngày trở về sau chiến tranh, ông Đoàn Sỹ Hinh mang trên mình những dấu tích của chiến tranh như những vết sẹo trên cơ thể, những kí ức về ngày chiến đấu gian khổ và cả những người đồng đội đã nằm xuống không bao giờ đứng lên luôn hằn sâu trong kí ức của người lính Cụ Hồ. Chiến tranh gian khổ thật đấy, nhưng không gì thắng được ý chí của những người lính ra đi để giữ nước. Sau khi trở về dù đã cao tuổi những ông vẫn cần mẫn lao động, xây dựng kinh tế gia đình đồng thời tích cực tham gia các hoạt động địa phương giúp xây dựng xã nhà ngày càng ổn định và phát triển.

Ông đã sống một tuổi trẻ không hối tiếc. Cho đến tận bây giờ, ông vẫn luôn tự hào vì những đóng góp của mình cho Tổ quốc, góp phần giải phóng dân tộc. Nếu gửi đến thông điệp cho các bạn trẻ ngày hôm nay, ông Hinh muốn nói rằng “Hoà bình được đánh đổi bằng xương máu nên các cháu phải cố gắng học tập, đoàn kết để không phụ lòng ông cha đã hi sinh để đổi lấy độc lập tự do hạnh phúc”.

“ Thời hoa lửa” đã qua đi nhưng tinh thần của những người lính vẫn mãi còn đó và âm thầm toả sáng trong cuộc sống thường nhật. Họ là cầu nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại yên bình, là minh chứng sống động cho chân lý: hoà bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ. Trân trọng và biết ơn những người trở về từ chiến tranh cũng chính là cách để chúng ta gìn giữ những giá trị thiêng liêng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu Chiến Binh Đoàn Sỹ Hinh | Câu chuyện thời hoa lửa