Cựu Chiến Binh Đoàn Văn Hải
CÂU CHUYỆN : KHÚC CA MÀU XANH ÁO LÍNH.
CÂU CHUYỆN : KHÚC CA MÀU XANH ÁO LÍNH.
Giữa những năm tháng đất nước sục sôi trong lửa đạn, có một thế hệ đã hiến dâng cả tuổi xuân xanh cho khát vọng độc lập.Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, “thời hoa lửa” vẫn luôn là những thước phim rực rỡ và bi tráng nhất. Với cụ Đoàn Văn Hải, người con ưu tú của mảnh đất Hưng Lộc, những năm tháng kháng chiến chống Mỹ không chỉ là nhiệm vụ, mà là cả một thời thanh xuân hiến dâng cho độc lập dân tộc.
“Thời hoa lửa” của cụ không chỉ là tiếng bom gầm đạn rú, mà là những đêm hành quân trong đêm , là những trận đánh vang dội . Những dấu chân của cụ đã in hằn trên đất đá, mồ hôi và cả máu đã thấm xuống đất mẹ để đổi lấy màu xanh hòa bình hôm nay. Với cụ Hải, những vết sẹo thời chiến không phải là nỗi đau, mà là những “đóa hoa rực rỡ” nở ra từ gian khổ, là minh chứng cho một thời đại anh hùng mà cụ chính là một chương sử sống động.
|
Đồng Chí Đoàn Văn Hải, sinh năm 1960 .
Cụ Đoàn Văn Hải sinh ngày 5/2/1960 quê hương ở xã Vạn Lộc ( Hưng Lộc cũ ) . Trước khi trở thành người lính dạn dày nơi chiến trường Campuchia, cụ Đoàn Văn Hải đã có những ngày tháng luyện quân ở bãi tập Nông Cống. Ở trung đội 3, Đại đội 48, Tiểu đoàn 12 ,Sư đoàn 442, thuộc Quân khu 4, những chàng trai trẻ Hưng Lộc đã được tôi luyện ý chí sắt đá và kỹ năng sinh tồn. Để rồi khi lệnh hành quân vang lên, cụ cùng đồng đội đã lên đường chiến đấu . Giữa rừng khô khốc và những trận phục kích hiểm nguy, người lính Đoàn Văn Hải vẫn giữ vững tay súng, viết tiếp bản hùng ca về một thời hoa lửa vừa bi tráng, vừa rực rỡ nghĩa tình.
Ngày 10/9/1981 , cụ sang dự đội 19 , trung đoàn 689 , sư đoàn 5 . Trong lồng ngực trẻ tuổi ấy không tránh khỏi những nhịp tim dồn dập vì lo sợ. Nỗi sợ của một người lính trẻ khi lần đầu nghe tiếng pháo dội, nỗi sợ về sự khốc liệt nơi đất khách quê người. Cụ đã chọn cách gói ghém những lo âu vào đáy ba lô, biến chúng thành sự cẩn trọng trong từng bước hành quân, thành sự quyết liệt trong mỗi đường bom, lối đạn.
Khi nhắc tới những khó khăn trong cuộc kháng chiến, cụ ngồi đó, lưng hơi còng xuống sau bao mùa bão đạn ,cụ kể : “ Ngày ấy, cái đói không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là phép thử nghiệt ngã của ý chí. Có mà ăn thôi cũng trở nên xa xỉ. Các ông đã đi qua bao nhiệm vụ với chiếc dạ dày cồn cào, bữa cơm chỉ là vài lát sắn luộc, nắm rau bay chát đắng” .Cụ nhấp một ngụm trà trên tay, chậm rãi kể bằng giọng trầm đục, bình thản như thể đang lật lại những câu chuyện hằng ngày. Giữa cái rét thấu xương của núi rừng , cái lạnh thấm vào từng thớ thịt vì thiếu chăn ấm, thiếu giày tất. Thế nhưng, chính trong sự tận cùng của thiếu thốn ấy, chủ nghĩa anh hùng cách mạng lại ngời sáng hơn bao giờ hết. . Cái đói không làm họ chùn bước, nó chỉ làm cho khát vọng tự do thêm cháy bỏng, để rồi họ viết nên huyền thoại từ những đôi bàn chân gầy guộc nhưng chưa bao giờ biết dừng lại.
Cụ không kể về sự hào hùng, cụ kể về trách nhiệm: “Thấy đất nước có giặc, mình là đàn ông, mình không đi thì ai đi? Xung phong là chuyện tất yếu, như thể đó là phần việc mình phải làm để giành lại mảnh sân cho con trai mình được chạy nhảy sau này.” . Cầm tấm bằng khen trên đôi bàn tay đã chai sần vì sương gió và hằn sâu những vết sẹo thời gian, người cựu chiến binh thấy lòng mình rung động một nhịp đập lạ thường—không phải cái náo nức của tuổi trẻ, mà là sự trầm mặc đầy kiêu hãnh của một nhành cây già vừa đi qua bão tố. Tờ giấy khen ấy như gói trọn cả một thời hoa lửa, nơi tiếng bom gầm vang và bước chân đồng đội vẫn còn văng vẳng trong miền ký ức thẳm sâu. Với cụ, đây không chỉ là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước, mà là một nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại bình yên, là nén hương lòng dâng lên những người đồng đội đã ở lại ngoài kia.
|
Đồng chí Đoàn Văn Hải sống và làm việc tại quê hương Thanh Hóa.
Cụ thủ thỉ rằng : “ Đừng để tuổi thanh xuân trôi qua trong sự bình lặng vô nghĩa. Ngày xưa, cụ và đồng đội đi vào chiến trường với tâm thế đã quyết đi thì đi luôn vì mỗi ngày đều sống hết mình ” . Ngọn lửa thanh niên thực chất là sự không cam chịu. Thời chiến là không cam chịu mất nước, thời bình là không cam chịu nghèo nàn và lạc hậu. Gìn giữ ngọn lửa này không phải là làm cái gì đó đao to búa lớn, mà là giữ cho mình cái tâm sáng . Gác lại quá khứ hào hùng để hướng tới tương lai rực rỡ, thông điệp của người lính năm xưa vẫn luôn là kim chỉ nam cho thanh niên thời đại mới: ‘Tâm trong, Trí sáng, Hoài bão lớn’.Chúng ta không chỉ kế thừa một mảnh đất hình chữ S vẹn toàn, mà còn kế thừa cả một tinh thần bất khuất.





