Cựu chiến binh

Cựu chiến binh: Đoàn Văn Hồng 1944

Hưng Yên12/12/2025Bùi Ngô Minh Thư (Lớp :7B , Trường : THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đi qua tám mươi mốt mùa xuân với bao thăng trầm, buồn vui của cuộc đời, cựu chiến binh Đoàn Văn Hồng ở xã Lê Lợi, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình luôn khẳng định rằng: “Quãng thời gian đẹp nhất của đời tôi chính là những ngày ở trên tuyến đầu đánh quân thù.” Ông từng là nhân chứng sống trong trận đánh cuối cùng của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, những giây phút quyết định vận mệnh của dân tộc.

Ông Đoàn Văn Hồng sinh ngày 22 tháng 2 năm 1944. Tuổi còn trẻ, sức còn đầy, ông lên đường nhập ngũ trong tâm thế của một người con đất Việt đầy lý tưởng. Sau khóa huấn luyện kéo dài 6 tháng, ông được điều động về đơn vị D40, E116, F27, đóng quân giữa một cánh rừng rậm ở Tây Ninh – nơi khí hậu khắc nghiệt nhưng tinh thần chiến sĩ thì luôn cháy bỏng.

lính đặc công, nhiệm vụ của ông Hồng vô cùng hiểm nguy. Ông cùng đồng đội phải luồn sâu, đánh vào những vị trí hiểm yếu nhất của địch để phá hủy những cứ điểm quan trọng. Mỗi lần ra trận, ông lại phải “hóa thân” thành bụi cây, tảng đá, hay bóng đêm để lẩn tránh tầm mắt quân thù. Ông kể rằng có những lúc chỉ cần sơ suất một chút thì không chỉ bản thân mà cả đồng đội phía sau cũng gặp nguy hiểm.

Ông nói:
“Mỗi mũi đặc công chỉ có ba người. Mỗi người phải làm đúng phần việc của mình. Chúng tôi xác định: nếu bị thương nặng mà không thể di chuyển, thì chấp nhận hy sinh. Bởi chỉ cần một người ở lại cứu thì cả đội có thể chết chung mà nhiệm vụ lại không hoàn thành.”

Những ngày tháng tháng 4 năm 1975 là quãng thời gian khốc liệt nhất. Địch chống trả điên cuồng trước đòn tấn công vũ bão của quân ta. Ngày 7–8/4, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đánh chiếm Trường Sĩ quan Tăng – Thiết giáp tại một căn cứ lớn ở huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai. Hàng rào dây thép gai, mìn chằng chịt, công sự dày đặc… tất cả như muốn nuốt chửng những người lính đặc công quả cảm.

Đơn vị đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng rất nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường đỏ lửa ấy. Khi kể đến đây, ánh mắt ông chùng xuống, giọng khàn đi vì nén lại những ký ức đau thương nhưng đầy tự hào.

Ngày 27/4/1975, đơn vị của ông tiếp tục nhận lệnh đánh chiếm các khu vực xung quanh và đặc biệt là Tổng kho Long Bình – nơi chứa lượng bom đạn khổng lồ của quân đội Mỹ. Từ tối 28 đến sáng 29/4, các chiến sĩ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Sáng 30/4/1975, Bộ Tư lệnh Miền Đông Nam Bộ chọn ra một số chiến sĩ tinh nhuệ để cùng xe tăng tiến vào giải phóng Sài Gòn. Ông – khi ấy là xạ thủ B40 – vinh dự được chọn.

Đúng 11 giờ trưa 30/4, xe tăng của ông hòa vào đội hình xe tăng của Quân đoàn 2, húc đổ cổng Dinh Độc Lập, đánh chiếm các mục tiêu đã được giao. Khoảnh khắc nhìn lá cờ Giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, ông và đồng đội òa khóc – những giọt nước mắt của chiến thắng, của tự hào, và của cả những người không còn được trở về.

“CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH TOÀN THẮNG!”
Tiếng reo hò hôm ấy vẫn vang trong ký ức ông như mới ngày hôm qua.

Khi nghe ông kể lại một “thời hoa lửa”, lòng em lặng xuống. Em bỗng thấy hòa bình hôm nay thật quý giá biết bao. Những nụ cười, mái trường, cuộc sống bình yên… đều được đánh đổi bằng xương máu của biết bao anh hùng như ông.

Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm để sau này góp phần xây dựng quê hương, đất nước thêm giàu đẹp – để không phụ công lao và sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn