Cựu chiến binh Dương Đình Sáng con đường máu
Cựu chiến binh Dương Đình Sáng con đường máu

Câu chuyện thời hoa lửa
Ông : dương đình sáng sinh năm 1949
Nhập ngũ: 10/1971
Đơn vị: C3D84E8 quân khu tả ngạn
Phục biên: 8/1976
1. Con đường máu:
Ông nói : nơi đóng quân đầu tiên của tôi là tràng bạch - mạo khê- đông chiều- quảng ninh. Sau khi tập huấn xong ngày 21/12 rút quân vào nam, 12h đêm lên tàu vào vinh.sau đó từ vinh đi bộ vào tây ninh. Quân đoàn của chúng tôi gồm 500 đồng chí đi tới quảng bình bị bom B52 đánh 1 số anh em đã hi sinh phải mất 1 đến 2 ngày mới thu hết quân để tiếp tục di chuyển vào phong nha kẻ bàng,vượt qua đường 95 lào ,qua tỉnh phalaket, qua ngã 3 đông dương vào tới campuchia, để vào tây ninh.
Trên hành trình chúng tôi hành quân di chuyển tới tây ninh. chúng tôi đã hành quân qua đường trường sơn tây(1 hệ thống chiến lược trong thời chiến chạy qua phía tây dãy trường sơn,có đoạn đi qua miền núi phía tây việt nam và đất nước lào. Điểm bắt đầu từ ngã 3 ke cát - quảng bình và kết thúc ở phía nam) với bao nhiêu nguy hiểm và khó khăn có anh em đã phải ngã xuống chưa kịp tới trận địa.
Có người bị sốt rét , vì đói mà ăn phải nấm độc . Còn bị tấn công bởi thú rừng , đặc biệt là rắn lục đuôi đỏ mỗi con phải dài 60cm đang đi nó cũng từ trên cây rơi xuống. Đang nằm võng nghỉ ngơi có con cũng rơi vào võng bị cắn một cái là chỉ sau 1 tiếng là đi.
Không sốt rét, không rắn thì lại bị những cành cây khô trên đầu rơi xuống , những cành cây bị bom đạn rội gãy , bị chất độc hóa học làm chết mục bên trên khi gió to ,những cành đó rơi xuống làm các anh em người chết người bị thương. Người chết thì được chúng tôi chôn cất qua loa trên đường ,còn các anh em bị thương thì người cõng người khênh tới quân khu tiếp theo để chữa trị. Chúng tôi cứ đi khoảng 2 ngày là lại tới 1 điểm dừng chân ở đó chúng tôi được tiếp thêm nhu yếu phẩm để hành quân tiếp. Các anh em bị thương thì ở lại đó dưỡng thương và đi chuyển vào trận địa cùng đoàn tiếp theo.
Con đường trường sơn di chuyển hiểm trở không chết do bom đạn cũng chết do thú dữ, do cây đổ, do đói rét, tuy khổ như vậy nhưng vì tự do dân tộc chúng tôi vẫn quyết tiến bước.
2. Lần tác chiến không quên:
16/8/1972 được lệnh chỉ huy đánh sư 5 ngụy- căn cứ lai khê- tỉnh bình dương lần tác chiến không thể quên anh em hi sinh gần hết.
Đường đi chuyển tới cứ điểm của địch phải đi mất 3 ngày 3 đêm . Muốn tới được trận địa phải vượt qua tuyến đường 13. Trước khi vào tới tuyến đường 13 ,đêm hôm trước chúng tôi phải di chuyển trên những cánh đồng cỏ tranh cao hơn cả đầu người. Khi di chuyển tới và di chuyển trên tuyến đường 13 tạo ra 1 quệt nước trên mặt đường. Trinh sát VO10 phát hiện dấu tích quệt nước nó liền quay 180° bắn 1 quả pháo điểm . Chỉ vài phút sau là F1 F5 loại pháo phản lực di chuyển tới bắn chặn 2 đầu, nào là bom xăng ,bom bi oanh tạc lã đạn oang oang. Sau đó đội cá rô của địch đổ bộ truy tìm. Máy bay trực thăng gầm rú chinh sát truy tìm trên cao, bay vòng vòng trên đầu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trận đó quân đội ta chưa tới trận địa đã hi sinh gần hết, người sống sót phải ẩn mình thật kỹ ,phải mãi tới lúc 5h chiều địch gom binh về căn cứ thì quân ta mới di chuyển ra ngoài xem anh em nào mất ,anh em nào bị thương. Sau đó phải quay trở lại quân khu để bổ xung lục lượng và điều trị cho các anh em bị thương.
Trên chiến trường chỉ cần để lại một dấu vết nho nhỏ cũng là một điểm yếu chí mạng.
3. Chiếc nọ picinin
Bình thường thì chiếc lọ picinin của chúng ta dùng để đựng thuốc sau khi dùng xong sẽ vứt đi. Nhưng trong thời chiến của chúng tôi nó còn có 1 tác dụng thần kỳ khác - có thể mọi người không biết đến.
Trước khi chúng tôi nhận nhiệm vụ chiến đấu trong 1 chiến dịch nào đó anh em chúng tôi được phát cho mỗi người 1 lọ.
Sau khi nhận lọ picinin về anh em chúng tôi nhanh chóng lấy 1 mẩu giấy viết tên tuổi của mình vào đó, quê quán ở đâu . Để nếu có hy sinh thì các đồng đội còn biết tên tuổi và địa chỉ để sau này đưa về nhà.
Nhưng nói tác dụng vậy thôi ,chứ nhiều khi sau trận chiến đấu anh em chúng tôi đi tìm đồng đội cũng không nhận ra ai. Bom chút ầm ầm đến khi thấy các anh chỉ còn lại vũng máu đang quện vào đất mẹ. Có những anh em thì may mắn hơn còn nguyên vẹn , các anh còn nọ picinin trong người thì còn xác định được danh tính. Còn cách anh không còn thì cũng chỉ biết chôn cất .
Ngày nay ở các nghĩa trang liệt sĩ có nhiều các anh hùng liệt sĩ không xác định được danh tính.
4. Chiếc gậy đa năng
Thời bình chỉ các cụ già đi đứng khó khăn mới phải dùng tới gậy để hỗ trợ đi lại. Nhưng thời của chúng tôi băng qua dãy trường sơn thì nó là một người bạn đồng hành không thể thiếu trên con đường gian khổ đó.
Chúng tôi đi hành quân ngày xưa mang vác hành lý nhiều lắm không như giới trẻ hành quân bây giờ balo có 40-50kg. Thời chúng tôi là có khi phải khoác trên mình có khi lên 70-80kg. Nào quần áo, võng, gạo, rồi quốc xẻng, lựu đạn, súng Ak, nói chung nhiều thứ lắm .mà đường hành quân của chúng tôi có địa hình hiểm trở nguy hiểm, lên gậy đối với chúng tôi rất quan trọng .giúp chúng tôi tránh trơn trượt khi đi đường rừng hay qua những đống bùn đất lầy lội.
Chúng tôi khoác balo nặng như vậy lên mỗi khi nghỉ ngơi chúng tôi cũng không giám ngồi vì mỗi lần ngồi xuống chúng tôi đứng lên rất vất vả. Một phần là cũng do chúng tôi nghỉ dừng chân chốc chát là phải đi ngay cho kịp tới điểm tiếp viện tiếp theo.
Nên cách chúng tôi nghĩ ra nghỉ chân cho đỡ mỏi vai đó là dùng chiếc gậy chống phía dưới balo , để gậy đỡ bớt 1 phần sức nặng của chiếc balo đó cho vai đỡ mỏi. Sau đó hết thời gian nghỉ lại tiếp tục hành quân.
Trong khi hành quân anh em chúng tôi cũng rất lo sợ khi có 1 đồng đội nào đó của chúng tôi bị thương. Các anh em còn lại phải giúp chúng tôi xách balo để chúng tôi có thể cáng anh em bị thương di chuyển. Thì lúc này gậy lại đóng vai trò như chiếc đòn để gánh đồ của các anh em.
Có lần có anh em bị cành cây rơi vào người gẫy chân thì chiếc gậy này còn được dùng làm nẹp cố định xương chân cho các anh em .
Gậy với mọi người tuy là 1 vật nhỏ bé. Nhưng đối với chúng tôi nó chứa cả 1 câu chuyện .



