Cựu Chiến Binh Dương Thị Bình
NHỮNG “ NGỌN LỬA ” NGOÀI ĐỜI THƯỜNG.
NHỮNG “ NGỌN LỬA ” NGOÀI ĐỜI THƯỜNG.
Lịch sử dân tộc không chỉ được viết bằng mực, mà còn được tạc bằng lửa và máu qua những mùa chinh chiến điệp trùng. Trong tâm khảm của những người lính năm xưa, kháng chiến chống Mỹ không đơn thuần là một cuộc chiến sinh tồn, mà là một “ hành khúc hoa lửa”. Ở đó, giữa những tọa độ chết, giữa những cơn mưa bom xới nát cánh rừng, có một thế hệ đã hiến dâng cả tuổi trẻ xanh nhất của mình để hóa thành những đóa hoa bất tử, cháy rực rỡ đến tận cùng trước khi tan vào đất mẹ. Viết về thời hoa lửa là viết về một huyền thoại có thật, nơi những người bình thường đã trở thành vĩ đại, nơi cái chết được coi nhẹ như một giấc ngủ dài để hồi sinh một dân tộc. Tại đây nhóm chúng tôi được gặp gỡ và trò chuyện cùng cụ Dương Thị Bình sinh năm 1948 , là cựu chiến binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước .
Trở về với vùng đất ven biển Vạn Lộc ( Hải Lộc cũ ) nơi những người con của biển vừa mới lọt lòng đã nghe vị mặn của muối thấm vào hơi thở, và tiếng sóng vỗ gầm gào thay cho lời ru của mẹ. Khi trò chuyện cùng cụ , cụ ngồi đó, nhỏ bé và tĩnh lặng như một pho tượng cổ được đẽo tạc từ những thăng trầm của thế kỷ. Thời gian đã tàn nhẫn để lại trên gương mặt cụ những nếp nhăn , tựa như những dòng sông khô cạn trên một dải đất miền Trung nắng cháy. Đôi bàn tay cụ, những ngón tay gầy guộc, lớp da mồi đồi mồi bám chặt lấy xương, run rẩy theo từng nhịp thở yếu ớt của tuổi xế chiều.
|
Cụ Bà Dương Thị Bình quê Thôn Y Bích – Vạn Lộc – Thanh Hóa.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài tàn tạ, đôi mắt và lời nói của cụ chính là nơi trú ngụ của một linh hồn chưa bao giờ già yếu. Khi nhắc về những năm tháng ở những đêm trực chiến, đôi mắt đục mờ vì sương khói thời gian sáng bừng lên đầy tự hào . Cụ nhớ rõ từng trận oanh tạc, nhớ tên từng người đồng đội đã nằm lại phía sau con sóng, nhớ cả cái mùi khét lẹt của bom trộn lẫn vị mặn của muối biển năm xưa.
Cụ kể về những đêm trắng bám biển, khi cái bụng đói cồn cào vì gạo phải nhường cho tiền tuyến, chỉ còn những bát cháo loãng nấu vội . Nhưng cái đói chưa đáng sợ bằng cái sự tra tấn của “ thiếu ngủ ” . Có những mùa chiến dịch, cụ cùng chị em dân quân thức ròng rã suốt mấy đêm liền, đôi mắt cay xè vì khói thuốc súng và bụi cát, nhưng đôi tay vẫn không rời mâm pháo, vì chỉ cần lơi lỏng một giây, bom đạn Mỹ sẽ cày nát quê hương .Cụ nhớ về những mùa đông miền Bắc rét thấu xương, đôi bàn chân trần ngâm dưới nước biển lạnh ngắt đến tê dại để phục vụ cho đất nước. Nghe cụ kể, lòng chúng tôi tràn đầy nỗi xót xa và ân hận. Cụ không kể chuyện như đang đọc một cuốn sách,cụ kể như đang “sống lại” trong cái khoảng thời gian khốc liệt,căng go ấy, nơi mà mỗi hơi thở đều phải đánh đổi bằng sự can trường tột độ. Kết thúc câu chuyện, cụ chỉ cười nhẹ, một nụ cười tươi nhưng sâu trong mắt cụ là một nỗi buồn khó tả.
Trong những năm kháng chiến bảo vệ Tổ quốc , ngày 15/1/2009 Chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa đã trao tặng bằng khen đến cụ . Nó giống như một sự “đền đáp” tinh thần cho một thời thanh xuân các cụ đã gửi lại chiến trường, để mỗi người thấy rằng những giọt máu và mồ hôi mình đổ xuống không bao giờ bị lãng quên.

Chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa trao tặng bằng khen.
Đối với một người cựu chiến binh, tấm bằng khen không có giá trị vật chất lớn lao, nhưng lại là vật báu gia bảo.Đó là bằng chứng sống động để họ kể lại cho con cháu về một thời oanh liệt ,là niềm an ủi khi họ nhìn lại những vết thương trên cơ thể, biết rằng mình đã sống một cuộc đời rực rỡ và có ích.
Khi được hỏi về mong muốn của cụ với thế hệ trẻ hôm nay, cụ khẽ đặt bàn tay nhăn nheo lên mỗi đứa chúng tôi , cái chạm nhẹ nhưng ấm áp. Cụ chậm rãi bảo: “Các con ạ, thế hệ bà không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc cầm súng. Nhưng thế hệ các con lại có quyền được lựa chọn .Đó là cái quyền mà ông bà đã phải đổi bằng cả mạng sống mới giành lấy được. Đừng bao giờ coi hòa bình là điều hiển nhiên như hơi thở ” . Lời của cụ nhẹ tênh, nhóm chúng tôi đều hiểu, đều thấm thía lời cụ dạy . Cụ không gửi lại tài sản, cụ gửi lại cho thế hệ sau một ngọn lửa – ngọn lửa của niềm tin và trách nhiệm với màu cờ Tổ quốc.
|
Cuộc găp gỡ giữa cụ và các em học sinh.
Kết thúc buổi gặp gỡ , nhóm chúng tôi nhận ra rằng, hòa bình không phải là sự im lặng của súng đạn, mà là sự tiếp nối của những giấc mơ dang dở. Sẽ đến lúc những chứng nhân cuối cùng của thời đại ấy trở về với đất mẹ, nhưng ngọn lửa mà họ thắp lên từ vùng biển Vạn Lộc sẽ còn mãi . Nó sẽ mãi là ánh sáng dẫn đường, nhắc nhở chúng ta rằng: Phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hóa thân vào sóng nước, vào cỏ cây, để đất nước này mãi mãi là một mùa xuân bất tận.





