Cựu chiến binh
Bài viết ghi lại ký ức chiến tranh của ông Lê Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Nam. Qua những câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc, bài viết góp phần tái hiện tinh thần yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh, từ đó giáo dục lý tưởng sống cho sinh viên hôm nay.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người từng đi qua những năm tháng “hoa lửa”, ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn. Ông Lê Văn Hòa, sinh năm 1951 tại huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai, là một trong những người đã trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua lời kể của ông, tôi phần nào hình dung được sự khốc liệt của chiến tranh và càng thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Năm 1970, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Hòa tình nguyện nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến sự ở miền Nam đang diễn ra vô cùng ác liệt. Rời mái nhà đơn sơ và gia đình thân yêu, ông lên đường với một niềm tin duy nhất: đất nước nhất định sẽ được thống nhất. Ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh hoạt động tại khu vực Đông Nam Bộ. Những ngày hành quân xuyên rừng, thiếu lương thực, thiếu nước uống, sốt rét rừng hoành hành là chuyện thường xuyên xảy ra. Có những đêm đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh sự truy quét của địch. Dù gian khổ, tinh thần đồng đội luôn là điểm tựa lớn nhất. Họ chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước và động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi. Ông kể lại một kỷ niệm khiến tôi không thể quên. Trong một trận càn năm 1972, đơn vị của ông bị pháo kích dữ dội. Ông bị thương ở vai do mảnh đạn. Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng dìu một đồng đội bị nặng hơn rút lui về vị trí an toàn. Sau trận đó, người đồng đội ấy không qua khỏi. Nhắc lại câu chuyện, giọng ông chùng xuống. Ông nói: “Chúng tôi chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc, mà còn vì nhau.” Sau Hiệp định Paris năm 1973 và đặc biệt là Đại thắng mùa Xuân 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng.
Ông Hòa trở về quê hương với một cánh tay còn mang di chứng vết thương chiến tranh. Tuy nhiên, ông chưa bao giờ coi đó là mất mát, mà xem đó là một phần của tuổi trẻ đã cống hiến cho đất nước. Trở về đời thường, ông tích cực tham gia sản xuất, xây dựng kinh tế gia đình và đóng góp cho địa phương. Ông thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học, kể cho thế hệ trẻ nghe về một thời đạn bom nhưng đầy lý tưởng sống. Qua câu chuyện của ông, tôi nhận ra rằng lý tưởng sống không phải điều gì quá xa vời. Đó là sự dám hy sinh lợi ích cá nhân vì lợi ích chung. Đó là lòng yêu nước được thể hiện bằng hành động cụ thể. Thế hệ trẻ hôm nay không còn đối mặt với bom đạn, nhưng lại có những thử thách khác: áp lực học tập, cám dỗ xã hội, sự cạnh tranh khốc liệt. Vì thế, việc giữ vững lý tưởng, sống có mục tiêu và trách nhiệm càng trở nên quan trọng. Những câu chuyện như của ông Lê Văn Hòa không chỉ là ký ức cá nhân mà là minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao người đi trước. Là sinh viên trong thời đại mới, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là học tập để có nghề nghiệp ổn định, mà còn là sống xứng đáng với sự hy sinh ấy. Mỗi hành động nhỏ như học tập nghiêm túc, tuân thủ pháp luật, đóng góp cho cộng đồng chính là cách thiết thực để tiếp nối truyền thống “thời hoa lửa”. Chiến tranh đã qua đi, nhưng ngọn lửa yêu nước vẫn luôn cháy mãi. Và những nhân chứng như ông Hòa chính là người giữ lửa, truyền lại cho thế hệ hôm nay niềm tự hào dân tộc và ý chí vươn lên không ngừng.



