Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH HỒ MINH MÁY - KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH BƯỚC RA TỪ TUỔI THƠ BOM ĐẠN

Đồng Nai03/07/2026Nguyễn Thị Hiền Dịu, Nguyễn Thị Thuỳ Linh, Đinh Bảo Ngọc (Chi đoàn Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt - Đoàn phường Tam Hiệp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những ký ức không bao giờ cũ trong lòng những người từng đi qua năm tháng bom đạn. Trong các buổi sinh hoạt Chi đoàn Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt, chúng tôi được biết đến nhiều câu chuyện về những tấm gương đã cống hiến tuổi trẻ cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Đó không chỉ là những ký ức về tiếng súng, những trận đánh hay những ngày hành quân gian khổ, mà còn là ký ức về tuổi thơ bị chiến tranh cướp mất, về nỗi đau gia đình, về lòng căm thù giặc và tình yêu nước đã sớm lớn lên trong trái tim của những con người rất trẻ. Câu chuyện về cựu chiến binh Hồ Minh Máy, sinh năm 1955, hiện sinh sống tại ấp Phước Hiệp, xã Long Hải, là một câu chuyện khiến chúng tôi lặng đi rất lâu khi tìm hiểu.

Ông Hồ Minh Máy tham gia kháng chiến từ khi mới 13 tuổi. Mười ba tuổi, với nhiều người, là tuổi còn hồn nhiên bên trang sách, bên bạn bè, bên những trò chơi của tuổi thơ. Nhưng với ông, tuổi mười ba đã phải chứng kiến mất mát quá lớn. Giặc Mỹ ném bom, cướp đi sinh mạng của những người thân trong gia đình. Nỗi đau ấy không chỉ là vết thương riêng của một đứa trẻ, mà trở thành ngọn lửa hun đúc trong ông lòng căm thù giặc và ý chí đi theo cách mạng.

Chúng tôi hình dung người thiếu niên Hồ Minh Máy ngày ấy có lẽ chưa thể hiểu hết những khái niệm lớn lao như độc lập, tự do qua những lời lẽ trong sách vở. Nhưng ông hiểu rất rõ nỗi đau mất người thân, hiểu sự tàn khốc của chiến tranh, hiểu rằng quê hương mình không thể mãi bị giày xéo. Chính từ nỗi đau ấy, ông sớm chọn cho mình con đường đầy hiểm nguy: tham gia kháng chiến, góp sức vào công cuộc đấu tranh chung của dân tộc.

Trong những năm tháng đầu tham gia cách mạng, ông làm nhiệm vụ giao liên, nắm tình hình địch, góp phần bảo vệ lực lượng ta. Đó là công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Người giao liên phải nhanh nhẹn, gan dạ, biết giữ bí mật, biết quan sát và biết vượt qua nỗi sợ. Mỗi chuyến đi, mỗi thông tin chuyển được đến đúng nơi, đúng lúc đều có thể góp phần bảo vệ đồng đội, bảo vệ cơ sở cách mạng. Với một người còn rất trẻ như ông Hồ Minh Máy khi ấy, nhiệm vụ ấy càng cho thấy bản lĩnh và lòng yêu nước đã được rèn giũa từ rất sớm.

Đến năm 1971, ông chính thức cầm súng ra chiến trường. Bốn năm trong quân ngũ là bốn năm ông cùng đồng đội đi qua mưa bom bão đạn, đối diện với hiểm nguy, mất mát và những thử thách khốc liệt của chiến tranh. Có lẽ trong những năm tháng ấy, người lính trẻ Hồ Minh Máy đã chứng kiến nhiều điều không dễ kể thành lời: đồng đội bị thương, những đêm hành quân căng thẳng, những trận chiến ác liệt, những phút giây cái chết ở rất gần. Nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, góp phần vào thắng lợi vẻ vang của ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Điều làm chúng tôi xúc động là sau chiến tranh, ông Hồ Minh Máy không xem quá khứ của mình như một điều để kể công. Trở về với đời thường, ông tiếp tục sống giản dị, cần cù, phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Ông tích cực lao động sản xuất, xây dựng kinh tế gia đình, góp phần ổn định đời sống tại địa phương. Hiện nay, ông là hội viên Hội Nông dân ấp Phước Hiệp, luôn nhiệt tình tham gia các phong trào, hoạt động của ấp, được bà con tin yêu, quý trọng. Một người từng đi qua chiến tranh, khi trở về vẫn sống chân thành, trách nhiệm và gần gũi với nhân dân – đó cũng là một vẻ đẹp rất đáng trân trọng. Chúng tôi đặc biệt nhớ lời dạy mà ông thường nhắc con cháu và thế hệ trẻ: "Đi cho dân nhớ, ở cho dân thương". Câu nói ấy giản dị nhưng chứa đựng cả một quan niệm sống sâu sắc. Người lính trong chiến tranh phải sống vì dân, chiến đấu vì dân. Người trở về thời bình cũng phải sống tử tế, làm điều có ích, để khi đi hay ở đều để lại tình cảm tốt đẹp trong lòng mọi người. Đó không chỉ là lời dạy cho con cháu ông, mà còn là bài học quý giá đối với mỗi chúng tôi hôm nay.

Từ câu chuyện của cựu chiến binh Hồ Minh Máy, chúng tôi hiểu rằng hòa bình không phải là món quà tự nhiên mà có. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi thơ của nhiều người, bằng máu và nước mắt của biết bao gia đình, bằng sự hy sinh của những người đã bước vào chiến tranh khi còn rất trẻ. Thế hệ hôm nay may mắn được sống trong độc lập, được học tập, lao động, mơ ước và xây dựng tương lai. Vì vậy, chúng tôi càng phải biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đi trước và sống có trách nhiệm hơn.

Theo bước chân những người anh hùng như ông Hồ Minh Máy không có nghĩa là chúng tôi phải cầm súng ra trận như thế hệ cha anh. Theo bước chân ông hôm nay là học tập nghiêm túc, lao động chăm chỉ, sống trung thực, yêu thương gia đình, góp sức xây dựng quê hương và không thờ ơ với những giá trị tốt đẹp của dân tộc. Câu chuyện thời hoa lửa của ông không chỉ là ký ức của riêng một người lính, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và giá trị thiêng liêng của hòa bình. Chúng tôi tin rằng những câu chuyện như thế sẽ tiếp tục được lan tỏa trong các buổi sinh hoạt Chi đoàn Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt, góp phần bồi đắp lý tưởng sống đẹp, lòng yêu quê hương, đất nước và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn