CỰU CHIẾN BINH HỒ VĂN NINH
CỰU CHIẾN BINH HỒ VĂN NINH
Ông Hồ Văn Ninh sinh năm 1945 tại bản Y Leng, một bản vùng cao nằm sát biên giới Lào. Những năm 1950–1960, vùng đất này nghèo khó, đường sá hiểm trở, phần lớn người dân Bru – Vân Kiều sống bằng làm nương và săn rừng.
Tuổi thơ trong rừng núi và khát vọng trở thành người lính Ông kể, thuở nhỏ bản nghèo lắm. Đến năm 12–13 tuổi, ông đã theo cha đi rừng, biết nhận dấu thú, băng suối, dựng lều… Cuộc sống vất vả, nhưng từ sâu thẳm, ông luôn nghe người lớn nhắc về chiến tranh, về chuyện giặc đến làng cướp gạo, bắt người. Trong những đêm ngồi quanh bếp lửa, ông nghe già làng kể về Bộ đội Cụ Hồ – những người áo vải đi qua bản, hiền lành mà gan dạ. “Khi lớn lên, mình sẽ đi theo bộ đội. Đánh giặc để dân bản không còn chạy trốn nữa.” — Ông từng thầm nghĩ như vậy từ rất nhỏ.
Năm 20 tuổi, ông rời bản, theo đường rừng về nhập ngũ. Từ ấy, suốt gần 10 năm, ông bước qua bom đạn Trường Sơn như bước qua những mùa mưa nắng của đời mình. Có lần, ở Phu La Nhích, bom nổ ngay sau lưng, đất đá vùi lấp gần nửa người nhưng ông vẫn lồm cồm bò lên, mở đường cho xe bộ đội chạy qua trong đêm tối. Lại có lần, giữa dòng suối lũ Rào Tre, ông lao xuống cứu hai chiến sĩ trẻ đang bị cuốn đi, dù thân mình đang sốt rét run bần bật.
Ngày đất nước yên bình, ông trở lại bản Y Leng với đôi vai đầy sẹo và tấm lòng hiền như suối. Ông không kể nhiều về chiến tranh, chỉ nói khẽ: “Tui là người may mắn sống sót. Nhiều bạn tui còn nằm lại trong rừng” Ông tham gia mở đường, dựng lại những căn nhà bị đổ nát, vận động dân bản bỏ du canh du cư. Khi bộ đội biên phòng thiếu người dẫn đường tuần tra biên giới, ông lại lặng lẽ đi cùng. Không đòi hỏi , khong kể công, chỉ nói đơn giản :”Rừng là nhà mình . Giữ rừng là giữ bản.”
Nay đã ngoài tám mươi, bước đi chậm, giọng nói khàn vì sốt rét để lại di chứng, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng, vẫn ấm. Và vì vậy, ở bản Y Leng, người ta không chỉ gọi ông là cựu chiến binh, mà gọi ông bằng cái tên đầy yêu thương:“Người lính già của bản.”


