Cựu chiến binh Hoàng Công Ngự
Nửa thế kỷ đã trôi qua, bụi thời gian có thể làm mờ đi những dấu chân trên đường hành quân, nhưng không bao giờ xóa nhòa được ký ức về một thời "hoa lửa" trong tâm khảm những cựu chiến binh và đồng bào các dân tộc Lai Châu. Với họ, tinh thần Đại thắng mùa Xuân năm 1975 không chỉ là một trang sử sách, mà là hơi thở, là nhịp đập của một thời tuổi trẻ hiến dâng tất cả cho độc lập tự do.
Nhớ về năm 1967, khi tiếng súng chiến trường miền Nam đang giai đoạn ác liệt nhất, chàng trai trẻ Hoàng Công Ngự khi ấy mới tròn 19 tuổi đã tạm biệt quê hương Nam Định để xung phong nhập ngũ. Đó là thế hệ của những con người mang tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Ông Ngự hồi tưởng lại cuộc hành quân dằng dặc suốt 8 tháng trời đi bộ từ Hòa Bình vào tận mũi Cà Mau. Trong cái nắng cháy da, cái rét thấu xương của rừng già, họ vừa đi vừa học tập, vừa chiến đấu. Khí thế ấy hừng hực một niềm tin cháy bỏng: "Bắc – Nam phải sum họp một nhà". Là chiến sĩ thông tin của Trung đoàn 10, nhiệm vụ của ông Ngự là giữ vững mạch máu liên lạc cho các mũi tiến công tại Tây Nam Bộ và Campuchia.
Ký ức về "thời hoa lửa" trong ông còn là những nốt trầm đau thương khi nghe tin Bác mất năm 1969, là nỗi nghẹn ngào khi chứng kiến đồng đội ngã xuống khi chưa kịp gọi một cuộc điện thoại về quê, hay mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu biên giới. Bản thân ông cũng từng đi qua cái chết khi bị thương nặng trong một trận đánh đồn bốt biên giới, chỉ biết mình còn sống khi được đồng đội tìm thấy giữa làn bom đạn. Nhưng rồi, tất cả đau thương ấy đã hóa thành niềm hạnh phúc vỡ òa vào trưa ngày 30/4/1975. Giây phút nghe tin Tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng, tiếng hô "Giải phóng rồi! Hòa bình rồi!" vang động phố phường Cần Thơ. Hình ảnh người dân đủ mọi lứa tuổi tràn ra đường nhảy múa, vỗ tay là khoảnh khắc rạng rỡ nhất mà ông Ngự không bao giờ quên.
Ở phía Bắc xa xôi, trên mảnh đất Lai Châu, hơi ấm của chiến thắng cũng lan tỏa đến từng bản làng, ngõ xóm. Với ông Phạm Ngọc Toan, kỷ niệm là khoảnh khắc bệnh nhân và bác sĩ tại bệnh viện huyện Tuần Giáo cùng ùa ra loa phát thanh để nghe tin thắng trận.
Với bà Lý Thị Lả, một cô giáo trẻ tại Dào San lúc bấy giờ, ngày 30/4 không chỉ là ngày thống nhất non sông, mà còn là ngày hồi sinh của một tình yêu thời chiến. Tin giải phóng đến, bà biết rằng người thương của mình đang ở chiến trường vẫn còn sống, trái tim họ lại được cùng chung một nhịp đập hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm xưa nay đã là những cựu chiến binh tóc bạc, mang trên mình những thương tật của một thời bom đạn. Thế nhưng, trên mảnh đất Lai Châu đổi mới hôm nay, họ vẫn tiếp tục phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", là tấm gương sáng cho con cháu. Câu chuyện của họ là minh chứng cho tinh thần quật cường và khát vọng hòa bình cháy bỏng của dân tộc Việt Nam. Ký ức về ngày 30/4 sẽ mãi là động lực để thế hệ hôm nay viết tiếp trang sử vàng, dựng xây quê hương biên cương Lai Châu ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh cao cả của cha ông một thời "hoa lửa".



