Anh hùng Lực lượng vũ trang

CỰU CHIẾN BINH HOÀNG LỆ KHA – NHỮNG KÝ ỨC BI TRÁNG VỀ MÙA XUÂN MẬU THÂN 1968

Có những mùa xuân đi qua trong tiếng pháo hoa, tiếng cười đoàn tụ. Nhưng cũng có một mùa xuân mà ký ức của cả một thế hệ được ghi bằng tiếng súng, tiếng bom và những bước chân hành quân giữa rừng sâu. Đó là mùa Xuân Mậu Thân năm 1968.

Tây Ninh27/08/2026Nguyễn Quốc Khánh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU CHIẾN BINH HOÀNG LỆ KHA – NHỮNG KÝ ỨC BI TRÁNG VỀ MÙA XUÂN MẬU THÂN 1968

Có những mùa xuân đi qua trong tiếng pháo hoa, tiếng cười đoàn tụ.

Nhưng cũng có một mùa xuân mà ký ức của cả một thế hệ được ghi bằng tiếng súng, tiếng bom và những bước chân hành quân giữa rừng sâu.

Đó là mùa Xuân Mậu Thân năm 1968.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng với những người từng sống, chiến đấu và phục vụ chiến trường năm ấy, ký ức vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi địa danh, mỗi con đường, mỗi dòng sông đều có thể đánh thức trong họ hình ảnh của những đồng đội năm xưa.

Trong dòng ký ức ấy, câu chuyện về những người mang tên, mang phiên hiệu Hoàng Lê Kha gợi nhắc một chặng đường chiến đấu đầy gian khổ của quân dân Tây Ninh.

Những năm tháng chuẩn bị cho Mậu Thân 1968, lực lượng thanh niên xung phong C2311 Hoàng Lê Kha vừa phục vụ tiền tuyến, vừa trực tiếp tham gia chiến đấu. Họ vận chuyển lương thực, vũ khí, tải thương, mở đường và bám trụ giữa những vùng chiến sự ác liệt.

Có những nhiệm vụ tưởng như rất bình thường, nhưng trong chiến tranh lại phải đánh đổi bằng cả tính mạng.

Một chuyến đưa thương binh qua suối.

Một lần chuyển vũ khí.

Một đêm vượt đường dưới ánh pháo sáng.

Một lần băng rừng khi máy bay địch đang quần thảo trên đầu.

Tất cả đều có thể trở thành chuyến đi cuối cùng.

Trong ký ức về Mậu Thân 1968, hình ảnh những nữ thanh niên xung phong Hoàng Lê Kha tại suối Bà Tiên đã trở thành một biểu tượng xúc động. Khi không có cầu để đưa thương binh qua suối, những người phụ nữ trẻ đã tìm những tấm ván nhà kho bỏ lại trong rừng, kê người làm trụ cầu để đồng đội cáng thương vượt qua.

Đó là những con người tuổi đời còn rất trẻ.

Họ có thể là những cô gái vừa rời mái trường, những chàng trai vừa bước qua tuổi đôi mươi. Nhưng chiến tranh đã buộc họ trưởng thành trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Họ không hỏi mình sẽ nhận được gì.

Họ chỉ nghĩ làm thế nào để đưa đồng đội đi tiếp.

Làm thế nào để hàng hóa đến được tiền tuyến.

Làm thế nào để những người bị thương được cứu sống.

Và làm thế nào để nhiệm vụ được hoàn thành.

Mậu Thân 1968 là một dấu mốc đặc biệt trong lịch sử chiến tranh Việt Nam. Tại Tây Ninh, quân dân địa phương cùng các lực lượng tham gia chiến đấu và phục vụ chiến đấu trong một mùa xuân vô cùng ác liệt. Những ký họa về chiến trường Tây Ninh còn lưu lại hình ảnh các chiến sĩ, thanh niên và dân công trên những cung đường tiến về phía trước.

Nhưng phía sau những trang sử hào hùng ấy là những mất mát không thể đo đếm.

Có những người ra đi rồi không trở lại.

Có những người trở về mang trên mình thương tật suốt đời.

Có những người sống đến hôm nay nhưng trong tâm trí vẫn luôn có một khoảng trống dành cho những đồng đội đã nằm lại.

Với những cựu chiến binh, ký ức về chiến tranh không chỉ là những trận đánh.

Đó còn là khuôn mặt người đồng đội.

Là một bữa cơm vội giữa rừng.

Là một đêm nằm dưới giao thông hào.

Là tiếng gọi nhau giữa khói bom.

Là lời hẹn “hết chiến tranh sẽ trở về”.

Nhưng có những lời hẹn mãi mãi không thành.

Năm tháng có thể phủ xanh những chiến trường xưa.

Những con đường từng đầy hố bom nay đã đông đúc người qua lại.

Những cánh rừng từng vang tiếng súng nay trở lại bình yên.

Thế nhưng, với những người đã đi qua Thời hoa lửa, mỗi vùng đất vẫn mang trong mình một phần ký ức.

Mậu Thân 1968 đã trở thành một phần của lịch sử.

Và những người lính, những thanh niên xung phong, những dân công hỏa tuyến năm ấy chính là những nhân chứng sống của một thời mà tuổi trẻ được đặt trước vận mệnh của đất nước.

Nếu hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được đón những mùa xuân đoàn tụ bên gia đình, thì xin đừng quên những mùa xuân mà biết bao người trẻ đã phải gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.

Xin tri ân những người đã sống và chiến đấu trong mùa Xuân Mậu Thân 1968.

Xin tri ân những người đã trở về.

Và xin cúi đầu tưởng nhớ những người đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường năm ấy.

Thời gian có thể làm phai màu ký ức, nhưng không thể xóa đi những dấu chân của một thế hệ đã đi qua chiến tranh.

Thời hoa lửa ấy sẽ mãi là một phần ký ức không thể nào quên của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn