Cựu chiến binh

cựu chiến binh Hoàng Phúc Cẩn (sinh năm 1950), hành trình 7 năm quân ngũ (1970 - 1977)

Lào Cai20/05/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giai đoạn từ năm 1970 đến năm 1977 đánh dấu những nấc thang khốc liệt nhất của cuộc Kháng chiến chống Mỹ, từ những trận chiến giằng co ác liệt ở đường 9 - Nam Lào, mùa hè đỏ lửa 1972, cho đến ngày đại thắng 1975 và những năm tháng đầu tiên khắc phục hậu quả hậu chiến. Đối với cựu chiến binh Hoàng Phúc Cẩn (sinh năm 1950), hành trình 7 năm quân ngũ (1970 - 1977) là một chặng đường rực lửa, đưa chàng thanh niên tuổi đôi mươi đi qua những tọa độ ranh giới sinh tử để cống hiến trọn vẹn những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của đời mình.

Tuổi đôi mươi bước vào "bão lửa" miền Trung

Mùa hè năm 1970, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn leo thang căng thẳng trên khắp các mặt trận, chàng thanh niên Hoàng Phúc Cẩn tròn 20 tuổi. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông tạm biệt gia đình lên đường nhập ngũ. Với sức trẻ và tinh thần can trường, sau những tháng ngày huấn luyện nghiêm ngặt tại miền Bắc, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh hỏa lực và hành quân thẳng vào chiến trường Trị - Thiên, nơi dải đất miền Trung nắng gió đang ngày đêm oằn mình dưới mưa bom bão đạn.

Từ một tân binh bỡ ngỡ, ông Cẩn nhanh chóng trưởng thành qua từng trận đánh. Sống giữa lòng chiến hào sực mùi thuốc súng, đối mặt với các đợt rải thảm của B-52 và pháo bầy của địch, người lính trẻ ấy đã cùng đồng đội bám trụ kiên cường, giữ vững từng tấc đất, từng điểm cao chiến lược.

Đêm vượt sông Thạch Hãn và chiếc võng bạt nhường đồng đội

Kỷ niệm sâu sắc và nghẹt thở nhất trong cuộc đời binh nghiệp của cựu chiến binh Hoàng Phúc Cẩn diễn ra vào chiến dịch mùa hè đỏ lửa năm 1972 bên dòng sông Thạch Hãn (Quảng Trị). Đêm ấy, đơn vị của ông nhận lệnh bí mật vượt sông dưới làn mưa đạn bao vây của địch để tăng cường lực lượng cho trận địa chốt chặn ở vùng ven Thành cổ.

Khi chiếc thuyền phao chở tổ chiến đấu của ông Cẩn vừa ra đến giữa dòng thì một loạt pháo kích bất ngờ dội xuống. Sức ép của vụ nổ làm chiếc thuyền bị lật úp, hất văng tất cả các chiến sĩ xuống dòng nước cuồn cuộn khói bom. Ông Cẩn may mắn bám được vào một khúc cây trôi, nhưng ngay bên cạnh, người chiến sĩ trẻ tên Tiến — vừa mới bổ sung vào đơn vị — bị mảnh pháo găm vào vai, không thể tự bơi và đang chìm dần.

Không một chút do dự, ông Cẩn buông khúc cây, rướn người bơi qua dòng nước xiết để dìu Tiến lên. Giữa làn đạn súng máy của địch bắn vạch đường trên mặt nước, ông Cẩn dùng chiếc võng bạt mang theo bên người buộc chặt Tiến vào lưng mình, một tay chèo chống, một tay bám vào các mảng chướng ngại vật để kéo đồng đội vào bờ an toàn.

Bàn tay ông bị đá ngầm găm rách nát, đôi chân mỏi nhừ vì kiệt sức, nhưng ông vẫn kiên cường đưa được Tiến vào mép hào cứu thương. Chiếc võng bạt đẫm máu và nước sông đêm ấy đã trở thành một sợi dây định mệnh, gắn kết tình đồng chí thiêng liêng giúp họ vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Khúc khải hoàn và những năm tháng thầm lặng hậu chiến

Mùa xuân năm 1975, ông Hoàng Phúc Cẩn cùng đơn vị tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy, tiến quân như vũ bão giải phóng các tỉnh duyên hải miền Trung rồi tiến thẳng về bờ cõi phương Nam, chứng kiến giờ phút lịch sử non sông liền một dải vào ngày 30/4.

Sau ngày đại thắng, ông không giải ngũ ngay mà tiếp tục ở lại đơn vị đến năm 1977. Hai năm hậu chiến ấy, ông cùng đồng đội tham gia vào một mặt trận mới cũng không kém phần gian khổ: Rà phá bom mìn, tẩy độc môi trường và giúp nhân dân vùng mới giải phóng tăng gia sản xuất, khôi phục lại những mảnh ruộng hoang tàn sau chiến tranh.

Năm 1977, cựu chiến binh Hoàng Phúc Cẩn chính thức nhận quyết định xuất ngũ trở về quê hương ở tuổi 27. Hành trang mang về của ông là chiếc ba lô bạc màu, vài vết sẹo găm trên da thịt và một ký ức vẹn nguyên về những năm tháng gối đất nằm sương. 7 năm quân ngũ tuy chiếm trọn tuổi thanh xuân, nhưng đối với ông, đó là chương đời vinh quang và danh giá nhất, khi ông đã sống và chiến đấu hết mình cho màu xanh hòa bình của đất nước ngày hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn