Cựu chiến binh - Hoàng Văn Thụ
Bác Thụ năm nay đã ngoài 90, mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời khi kể về những ngày tháng “nằm gai nếm mật”. Bác nhớ như in cái không khí khẩn trương của chiến dịch mùa đông năm 1947, khi quân và dân ta cùng chung sứcđồng lòng bảo vệ căn cứ địa. “Lúc đóđói rét, thiếu thốn đủ đường, nhưng chưa bao giờ nản chí. Tình đồng đội, tình quân dân là thứ vũ khí sắc bén nhất”, bác nghẹn ngào chia sẻ.
“Đò qua Thạch Hãn xin chèo
nhẹĐáy sông còn đó bạn tôi nằm…” - câu thơ cứ vang lên trong tôi khi đứng trước những di tích, nơi ghi dấu những chiến công oanh liệt của quân dân ta. Bác kể, có những trận đánh mà máu của đồng chíđồng đội đã nhuộm đỏ cả đất đồi. Những kỷ vật đơn sơ như chiếc ấm, huân huy chương, hay tấm ảnh cũ được bác trân trọng gìn giữ như một phần máu thịt, là minh chứng cho một thế hệ anh hùng, quả cảm.
Ký ức chiến tranh, khi được nghe lại từ chính những người đã đi qua mưa bom bão đạn, không còn là những con số, dòng chữ khô khan trong sách vở. Đó là hơi thở, là cảm xúc, là giọt nước mắt và cả nụ cười của những con người đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho đất nước.
Hôm nay đứng giữa không gian xanh yên bình của ATK, tôi cảm thấy biết ơn vô hạn. Sự hy sinh của thế hệ trước là bài học vô giá, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, tự do mà cha ông đã phải trả giá bằng máu và nước mắt.
Câu chuyện của bác Thụ như ngọn lửa soi đường, tiếp thêm cho tôi tình yêu quê hương đất nước và ý chí vươn lên trong học tập, lao động. Quá khứ hào hùng sẽ mãi mãi là điểm tựa vững chắc để tôi tiếp tục viết nên những trang sử mới, tri ân những người đi trước.


